PDA

View Full Version : Chút tình gửi gắm


Hoang_philong
16-03-09, 09:18 PM
Em à!! Em đã ngủ chưa vậy!! Chắc giờ đây em đã ngon giấc trong đêm đen lạnh giá. Còn anh vẫn ngồi đây, ngồi bên "zợ " của mình viết những dòng tâm sự này. Em à! Hôm nay tự dưng anh lại nhớ đến em, mặc dù ta đã không còn như ngày xưa nữa. Một cảm giác kỳ lạ chạy xuyên xuốt người anh. Đàu óc anh không ngừng nghĩ đến em và tự dưng anh cảm thấy buồn, một cảm giác buồn rười rượi, một cảm giác rất khó tả. Chúng mình đã không gặp nhau 2 tháng rồi nhỉ, anh vẫn còn nhớ cái ngày anh gặp em lần cuối, cũng là cái ngày anh được xoa đầu em lần cuối cùng, cái ngày đó vẫn còn trong đầu anh như mới từ hôm qua. Lúc em nói lời chia tay, anh rất sốc, đó là một cú sốc nặng đối với anh, anh đã rất buồn,....một cảm giác buồn của người thất tình. Nhưng sau khi về quê, ở quê anh lại nhận thêm một cú sốc nữa khi nhận ra rằng anh và em nên và chỉ là bạn thân của nhau. Anh không trách em cũng như trách than Ông Trời, trách than cho số phận bạc bẽo, mà anh lại cảm thấy vui, một niềm vui nở ra từ chính nỗi buồn trong anh. Anh đã suy nghĩ rất nhiều. Trước đó, anh cứ nghĩ rằng, anh và em sẽ mãi mãi, và người vợ hiền của anh sau này là em. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của anh, đó là giả thuyết tình yêu. Anh đã mơ mộng rất nhiều về điều đó. Lúc nào, trong học tập, vui chơi anh đều nghĩ đến em, không phút giây nào cả. Nhưng thực tế, em đã đi đúng con đường mà tạo hóa đã vẽ ra cho em và cả cho anh. Anh rất vui khi em vui và hạnh phúc vì niềm hạnh phúc của em chính là niềm vui và hạnh phúc của anh. Em biết cảm giác lúc này của anh ra sao không!!!... anh rất... nhớ em.......!!!!!!!!!





Anh vẫn còn nhớ lá thư em viết cho anh, cái lá thư bắt đầu cho tất cả..........những kỷ niệm vui buồn cũng xuất phát từ đây...



Mình quen nhau cũng gần tròn 3 năm rồi nhỉ, lúc đó em vẫn còn là một cô bé học phổ thông, thế mà giờ đây, sau 3 năm, em đã lớn và trưởng thành lên rất nhiều..anh vui xen lẫn nỗi buồn ( một ít thôi ). Anh không còn được tâm sự với em nữa vì những ngày gặp em ngày càng thưa thớt dần. Có lúc được 30 phút, có lúc được 2 tiếng đồng hồ, nhưng có lúc chỉ thoáng được gặp em trong 5 phút ít ỏi. VÀ, giờ đây, anh không gặp được em nữa, có lẽ vì em và anh quá bận rộn trong việc học hành chăng!



Anh ngồi đây nghĩ lại những ngày còn đi học. Những ngày vui nhất trong quãng đời anh, là những ngày được gặp em. Những ngày mình cùng nhau đi trên chiếc xe đạp của em (mặc dù anh vẫn có 1 chiếc xe đạp ), những ngày đưa đón em đi học thêm là những ngày anh được nói chuyện, tâm sự cùng em tuy lúc đó mình chỉ là bạn thân. Rồi cái ngày anh tỏ tình với em cũng là cái ngày 2 ta giận nhau vì một người thứ ba...cho anh xin lỗi nhé!! :). Rồi cái đêm giao thừa anh lại chở em đi bằng chiếc xe đạp của anh, mình cùng nhau đốt pháo, cùng nhau ngắm biển trước khi sang năm mới...



Anh rất hối hận vì đã hỏi em một câu, một câu hỏi có thể 1 phần khiến ta xa nhau trong một trời gian dài, chắc em đã nhớ cái đêm hôm tết 2 chúng mình ngồi cạnh nhau ngắm sao trên trời rồi phải không. Anh.... anh thật là.......thật là một câu hỏi ngớ ngẩn....cho anh xin lỗi em nhé...





Giờ đây, trở lại hiện tai, em và anh rất bận, đó cũng là 1 trong những khó khăn làm chúng ta không thể gặp nhau được. Em có con đường đi của em, em đã vững vàng và mạnh dạng bước đi không còn phải nhờ anh dìu dắt như xưa nữa. Anh thật sự hạnh phúc khi nhìn thấy em như vậy!!



Còn anh, anh giờ đây vẫn sống, vẫn học tập, vui vẻ, vui chơi bên những người bạn. Niềm vui là tất cả tài sản của anh bây giờ. Hiện tại bây giờ mình không có thời gian gặp nhau, nhưng anh tin tương lai sẽ có.



Hãy vững tin vào tương lai và chính mình em nhé!! Anh sẽ mãi là bạn thân của em



Anh