PDA

View Full Version : Thiên Ấn Niêm Hà


Quê Tôi
23-12-08, 10:14 AM
Thiên Ấn Niêm Hà

(Ấn Trời Đóng Trên Sông)
http://i517.photobucket.com/albums/u340/quangngai_group/YEUQUANGNGAI/antra01.jpg

Đây là cảnh đẹp hàng đầu của Quảng Ngãi. Du khách từ trong ra hay ngoài vào, đến cầu Trà Khúc, đi dọc theo tả ngạn sông Trà chừng 1000 thước sẽ thấy núi Thiên Ấn.

Núi nầy gọi là núi Hó ở phía đông quận Sơn Tịnh ấp An Bường, xã Sơn Long, giáp giới ấp Long Bàn, xã Sơn An. Núi cao ước 101 m, trên đỉnh bằng phẳng rộng độ 3 mẫu tây, bốn mặt vuông phẳng, trông như cái ấn nên gọi tên ấy.

Từ Cổ Lũy theo giòng Trà, ngược lên hướng Tây, lấy tầm mắt nhìn thì thấy trái núi ở giữa giòng sông nhưng khi đến gần thì núi nằm một bên sông về phía bắc gọi là Thiên Ấn niêm hà (ấn trời đóng trên sông).

Núi Thiên Ấn xưa có thể chất thiên nhiên đá son có thể dùng mãi thành mực chấm sách vở chữ Hán. Chân núi về phía Nam có gò nhỏ gọi là hòn Triệu, phía Bắc có núi La Vọng, phía Đông tiếp núi Tam Thai, phía Tây giáp núi Long Đầu.

Niên hiệu Minh Mạng thứ 11 (1830) có chạm hình núi nầy vào Dị đỉnh, năm Tự Đức thứ 3 (1850) được liệt vào hạng danh sơn ghi vào tự điển.

Lần theo tỉnh lộ Quảng Ngãi - Mỹ Khê, xuôi bờ Trà Giang chừng 2km, thêm vài chục bước, du khách dừng chân lại, rẽ phía tay trái sẽ gặp đường lên núi.

Đường lên Thiên Ấn xoay tròn như khu ốc. Quanh sườn đồi lên tận đỉnh bằng phẳng có dương liễu vi vu, có tầng cây đa cổ thụ rợp bóng mát che các tháp vị Tổ Đình.

Đứng trên đỉnh Thiên Ấn, nếu biết thưởng thức thì sẽ thấy xứ Quảng có nhiều vẻ đẹp. Muốn tìm được nét hùng tráng hãy nhìn về phía tây khi nắng chiều tràn ngập dãy Trường Sơn như một bức thành cao vút rực rỡ, ánh sáng tỏa xuống giòng Trà long lanh đáy nước in bóng chiếc cầu mới dài 635m, 20 nhịp, nối ngang đôi bờ Sơn Tịnh – Tư Nghĩa. Muốn tìm nét êm đềm thơ mộng hãy nhìn về phía đông, nước xanh phẳng lì như một đường mây liếp da trời bao la. Xa xa nổi lên giữa biển cả 3 hòn cù lao Ré xanh xanh, gần chút nữa là mũi Ba làng an tiếp liền đồi núi, nhô lên sụn xuống theo các ngọn sóng uốn quanh co, các cô thôn rải rác hoặc những khóm dừa, bãi cát điểm xuyết màu trắng, xanh, vàng, tất cả kéo nhau về Long đầu hí thủy như con rồng bò lượn.

Về phía Nam, nhìn xuống giòng Trà vào một buổi trời đẹp, ta thấy rõ bóng đình Ấn in xuống giòng sông, bên kia bờ những cành tre già xõa tóc in bóng là đà trên mặt nước.

Xa hơn chút nữa, bên hữu ngạn tỉnh lỵ Quảng Ngãi nằm giữa Cẩm Thành với đỉnh giếng mây cao 25m, những cột ăng ten các loại vô tuyến giăng mắc, vươn lên không trung, những nóc nhà ngói đỏ ẩn hiện dưới hàng phượng vĩ, tiếp đến là cảnh đồng lúa xanh chạy dài theo quốc lộ tận núi Thiên Bút.

Lâng lâng, lòng du khách bỗng nghe tiếng chuông Thần từ trên đỉnh cao vọng xuống, âm thanh ngân dài trôi theo giòng Trà mấy dậm, hòa với tiếng nước reo vui từ những giuồng xe nước đang quay lăn bánh tròn, tung bọt trắng xóa.

Lòng mộ đạo, du khách viếng ngôi Tổ đình được trùng tu từ năm 1961 trên khuôn viên nền Tổ đình xưa "Thiên Ấn tự" sắc tứ đời vua Lê Dụ Tôn.

Bên cạnh chùa có giếng sâu 21m nước mát ngọt, do vị Tổ khai sơn phát nguyện và đích thân đào giếng, sau nhờ sự giúp sức của nhà sư trẻ mới tìm được mạch lai láng.

Có điều lạ, khi giếng có nước thì nhà sư trẻ cũng không còn tăm dạng.

Cùng với sông Trà, núi Ấn là biểu tượng của Quảng Ngãi, đề tài cho thi nhân ngâm vịnh trải nhiều thế hệ:


THƠ VỊNH

Phong cảnh ta đây thật rất xinh
Niêm hà có Ấn của trời sanh.
Xem kia dấu tích còn vuông vức
Nhận lại non sông rõ dạng hình.
Cách thức còn in đồ cổ tự
Cỏ cây nào phụ tiếng chung linh
Châu sa để dưới chân thờ mãi
Trấn chỉ sau lưng phía Cẩm Thành.

NGUYỄN CƯ TRINH (1716-1767)

Hương Cống khoa Canh thìn, 1740

Vuông vức ai xây ngó cũng tình
Càng lên cao mấy thấy càng xinh.
Sông bên góc núi đua giòng biếc
Biển sát chân trời bủa sóng xanh.
Giếng Phật mạch sâu mùi nước ngọt
Chuông Thần đêm vắng giọng đưa thanh.
Sờ sờ bia đá ghi còn đó
Ngâm vịnh vài câu tỏ tấc thành.*

PHẠM TRINH (Thủ khoa Mậu ngọ 1918)


Hỏi thăm un đúc mấy đời nay
Vọng trọng danh cao nhất xứ này.
Chùa, tháp trăng in đồ cổ tự
Cỏ cây sương đọng dấu thiên oai.
Đeo lưng dải ngọc ngang giòng nước
Áp mặt tờ son dọc phiến mây.
Trời đã vịnh phong non nước Quảng
Đất truyền uy tín bốn phương hay.

LÊ KINH (Tú tài, Mậu ngọ 1918)
(Theo Non nước Xứ Quảng)

Quê Tôi
23-12-08, 10:15 AM
chép thêm bài thơ sau của cụ Đông Thuỷ Trần Đại Xá ( anh ruột nhà thơ Tế Hanh) trong tập thơ Nổi Niềm

Viếng Thiên Ấn

Tặng bổn sư cố Hoà Thượng Thích Hồng Ân

Thoai thoải đường lên dốc mấy triền
Gót chân trần tục viếng chùa thiêng
Thoảng nghe tiếng mõ khoan thai nhịp
Trầm bổng câu kinh báo cửa thiền
Đông Hải cánh buồm như tuyết điểm
Nam Sơn Thiên Bút cảnh giao duyên
Cụ Huỳnh nằm đấy vui chăng nhỉ?
Ngó xuống Trà Giang nước ngửa nghiêng!

Đông Thuỷ Trần Đại Xá

Quê Tôi
23-12-08, 10:16 AM
Viếng Ấn Sơn

Một buổi hoàng hôn,
Anh đưa em lên đỉnh Ấn Sơn
Núi dốc bậc thang leo từng bậc,
Gió đùa cỏ dại sóng chập chờn...

Trời chiều trong vắt cao vòi vọi,
Mây trắng lang thang tận cuối trời
Tiếng mõ kinh cầu khoan thai nhịp
Đôi ta như giũ sạch bụi đời ….

Chuông chùa lẻng kẻng tiếng ngân vang
Tíêng vọng như bay tận mây ngàn
Thanh thản hồn ta như phiêu lãng
Ta và em lạc giữa thiên đàng…

Hôn môi em nhè nhẹ say say
Có lẽ em còn ngại cỏ cây
Ngập ngừng e ấp, em vụng dại
Chẳng có ai đâu ở chốn này

Chẳng có ai đâu ở chốn này
Sân chùa vắng lặng dưới hàng cây
Giật mình trước tượng, em Mô Phật
Có chăng rằng Phật ở quanh đây???

Ta lại đưa em thăm Giếng sâu,
Mắt nhìn hun hút chẳng thấy đâu
Ai đào cái giếng sâu thăm thẳm
Để mãi còn lưu đến ngàn sau…

Ta ra sau thăm mộ cụ Huỳnh,
Trông xa xa non nước thanh bình
Hồn cụ chắc giờ đây mãn nguyện
Nên nằm dưới ấy cụ làm thinh !!!

Trời chiều buông xuống tấm rèm đen
Bên kia sông, phố đã lên đèn
Ta dìu em rời xa đất Phật
Bâng khuâng về lại lối bon chen...

Đường về xuống núi như trơn tuột,
Mấy bước là đi giữa bụi đời
Bò ai gặm cỏ bên sườn núi
Có biết rằng ta ghen với ngươi

Đoản Kiếm

Hoang_philong
02-07-09, 05:05 PM
http://i517.photobucket.com/albums/u340/quangngai_group/LinhTinh/tk2.jpg
Biểu tượng của văn hóa Quảng Ngãi – Núi Ấn Sông Trà

Không biết tự bao giờ, trên con đường thiên lý năm xưa đã hình thành một quần thể dân cư đông đúc. Và núi Thiên Ấn chỉ cách con đường thiên lý khoảng 2 km về phía Đông, đây là một ngọn núi mồ côi nằm trong hệ thống núi chạy ven biển kéo dài từ Bình Sơn vào đến bờ Bắc sông Trà Khúc và đứt mạch tại núi Long đầu (cũng là một thắng cảnh của Quảng Ngãi và cách núi Thiên Ấn khoảng 2 km về phía Tây). Nói đến Quảng Ngãi thì không thể không nhắc đến Thiên Ấn-Trà Giang, một biểu tượng cho tỉnh Quảng Ngãi vậy. Trong Thập nhị thắng cảnh Quảng Ngãi thì Thiên Ấn niêm hà là một thắng cảnh mà bất cứ ai là người con xứ Quảng biết đều phải nhớ, “Thiên Ấn niêm hà” tức là ấn trời đóng bên sông; hay sao tạo hóa khéo sắp đặt cho một danh thắng nằm ngay bên tả bờ sông Trà Khúc – con sông quê hương của hàng vạn cư dân một miền đất được gọi là cái nôi của nền văn hóa Sa Huỳnh. Núi Thiên Ấn nằm sát bờ sông Trà, hình dáng như một hình thang cân và càng đẹp hơn khi được nhìn từ bờ Nam sông Trà Khúc; núi Thiên Ấn cùng với dòng sông Trà Khúc trở thành biểu tượng cho sự vĩnh hằng của vùng đất này, như hai câu thơ của thi sĩ Bích Khê:

Ngàn năm quả Ấn nằm trơ mốc,
Một dải sông Trà chảy sậm xanh.

http://i517.photobucket.com/albums/u340/quangngai_group/LinhTinh/nuithienan.jpg
Những hình ảnh không thể nào quên của quê hương


Núi Thiên Ấn có cao độ trên trăm mét, mái dốc từ dưới lên trên, sườn núi dốc nghiên và cây cối chủ yếu là tranh, mua, sim … nên tạo cho núi một vóc dáng nên thơ và lãn mạn. Trên đỉnh núi hình thành một vùng rộng bằng phẳng và cây cối mọc um tùm, đây chính là nơi mà vào những năm cuối thế kỷ 17 (~1694) Thiền sư Pháp Hóa đã cất dựng và phát triển thành một ngôi chùa nổi tiếng vào hàng bậc nhất ở tỉnh Quảng Ngãi. Với những di vật nổi tiếng như biểu ngạch “Sắc tứ Thiên Ấn Tự” vào năm 1716 của chúa Nguyễn Phúc Chu ban; có "giếng Phật" sâu 21 mét, nước mát trong, đào từ lúc khai sơn do sư cụ trụ trì, và "chuông thần" đúc vào năm 1845 bởi các nghệ nhân của làng đúc đồng Chú Tượng (huyện Mộ Đức). Ngoài ra, về phía mé Tây Nam của núi có ngôi mộ của cụ Huỳnh Thúc Kháng-một chí sĩ yêu nước quê Tiên Phước - Quảng Nam nằm yên nghỉ. Năm 1990, Nhà nước xếp núi Thiên Ấn là di tích lịch sử văn hoá cấp quốc gia bao gồm núi, chùa Thiên Ấn và lăng mộ cụ Huỳnh Thúc Kháng.

http://i517.photobucket.com/albums/u340/quangngai_group/LinhTinh/572_DOOL_CD_080225_K1_11.jpg
Thiên Ấn Tự - Xây dựng những năm cuối thế kỉ 17 ~ 1694

http://i517.photobucket.com/albums/u340/quangngai_group/LinhTinh/537_DOOL_CD_080225_K1_10.jpg
Bảo tháp hình hoa sen – nơi lữu giữ di hài của các sư trụ trì

http://i517.photobucket.com/albums/u340/quangngai_group/LinhTinh/tba_22407.jpg
Nơi yên nghỉ của cụ Huỳnh Thúc Kháng – một chí sĩ yêu nước
"Nọ núi Ấn, này sông Đà
Non sông ấy còn chờ ta thêu dệt"

http://i517.photobucket.com/albums/u340/quangngai_group/LinhTinh/288_DOOL_CD_080225_K1_7.jpg
“Quảng chuông thần” được đúc bởi làng nghề đúc đồng Chú Tượng 1845


Theo cụ Phạm Trung Việt - một công chức chế độ cũ đã biên khảo cuốn “Non Nước Xứ Quảng” và nhắc nhiều về danh thắng này . Với những tác gia lớn của nền thi ca trong nước thì cảnh đẹp này cũng được ngợi ca qua những tác phẩm của mình. Bài thơ nổi tiếng nhất viết về Thiên Ấn là bài Vịnh Thiên Ấn niêm hà của Nguyễn Cư Trinh

“Phong cảnh nơi đây thật rất xinh
Niêm hà có ấn của trời sinh
Xem kia dấu tích còn vuông vức
Nhận lại non sông rõ dạng hình
Cách thức như in đồ Cổ Tự
Cỏ cây nào phụ tiếng chuông linh
Châu sa đổ dưới chân chờ mãi
Trấn chỉ sau lưng núi Cẩm Thành. “

Hay như bài thơ “Trà Giang thu nguyệt ca” của Thánh thơ Cao Bá Quát với những vầng thơ “say” mà man mác, hào sảng tỏ chí khí nam nhi của người trời Nam

“Cử bôi thí yêu nguyệt
Nguyệt nhập bôi trung hành
Hàm bôi dục yết cánh phi khứ
Chỉ hữu nhân ảnh tương tung hoành
Đình bôi thả phục trí
Hựu kiến cô quang sinh
(Nâng ly ta mời trăng tỏ
Ly lóng lánh trăng trôi
Tan biến mất khi đôi môi muốn nhắp
Rồi chỉ còn sóng sánh bóng hình người
Ngưng ly rồi đặt xuống
Trăng lại về đơn côi)
Nhân sinh hội ngộ an khả thường
Hữu tửu thủ ẩm Trà giang nguyệt
Trà giang nguyệt, như kính hạ ngân lưu
Trượng phu án kiếm khứ tiện khứ
Kỳ lộ vô vi nhi nữ tình.
(Cuộc nhân sinh hội ngộ được bao là
Này trăng nhé sẵn rượu đây ta nốc hết
Trăng sông Trà bàng bạc bóng gương nga
Kẻ làm trai đi thì đi như đã quyết
Bước đi phứt không vương luỵ mối tình nhà)”
Có lẽ đã hàng trăm năm nay, người đời đã lên đây chén tạc chén thù xem trăng múa kiếm luận anh hùng ở đây chăng? Quả là không ngoa khi nói Thiên Ấn là đệ nhất danh thắng Quảng Ngãi vậy.

Bạn tôi, có người còn sống trên quê hương mình nhưng cũng có người lưu lạc tận trời tây nhưng ai cũng có một hình ảnh quê hương Núi Ấn – Sông Trà cho riêng mình. Những vầng thơ của họ sao mà buồn thế ….

“Sông Trà ơi còn đâu ngày xưa cũ
Dáng em ngồi xỏa tóc rũ ven sông
………………………………………… .
Nước sông Trà có còn xanh không nhỉ?
Núi Ấn kia còn vương khói chiều chăng?
Đường hoàng đạo chạy về thôn Thạch Bích
Có còn không dáng thiếu nữ nhu mì …
………………………………………… ……
Đất quê hương có còn xanh màu mạ?
Có còn vàng màu hoa cúc, hoa mai?
Có còn tiếng đùa giỡn gái trai
Có những cụ già men chếnh choáng …..”

Đương thời, lúc lên dưỡng bệnh trong một túp lều nhỏ trên núi Thiên Ấn vào những năm 40 của thế kỷ XX, nhà thơ nổi tiếng Bích Khê – Quảng Ngãi đã viết:
“Trà Giang, Thiên Ấn chuông gầm sóng
Vang tiếng ngàn năm đất Cẩm Thành”

Và một bài thơ nữa, không biết vì lý do gì mà nhà thơ Phạm thiên Thư gốc Bắc sống Sài Gòn với những “Ngày xưa Hoàng thị”, “Động hoa vàng” …. nổi tiếng đã viết về Thiên Ấn niêm hà như sau :

“Vuông vức in xanh núi ấn trời
Đá hoa sớm tối bốc mù hơi
Bốn phương quần tụ - mây làm tổ
Một nét thơ đề - sông hướng khơi
Cong vút chùa xưa – đầm nguyệt giải
Lô nhô tháp cổ - lạnh sao rơi!
Có Thầy đào giếng khơi dòng nước
Biến mất vào Thiên Ấn độ trời”

Và nhiều lời ca tiếng hát về Quảng Ngãi có lồng hình bóng của Núi Ấn Sông Trà. Hình tượng Núi Ấn Sông Trà sẽ mãi đi vào lòng người dân Quảng Ngãi, trường tồn cùng năm tháng, một biểu tượng văn hóa của vùng đất nghèo khó, lam lũ nhưng cần cù, chịu khó chịu thương …. Xim tạm gác bút tại đây vì nếu nói nhiều thì danh thắng của Quảng Ngãi là vô thiên lủng và chẳng bao giờ nói hết, một lúc nào đó mình sẽ nói về dòng sông Trà thân yêu với những bờ xe nước, đập Thạch Nham, cửa Cổ Lũy nằm trên sông … quê hương.