Hoang_philong
22-12-08, 03:50 PM
Không phải là một danh nhân
Nhưng QN cũng đáng tự hào về ông.
Hai lần nhận danh hiệu Anh Hùng Lao Động.
Anh hùng lao động Hồ Giáo và đàn trâu quà tặng của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng
Tên tuổi của ông đã từng đi vào văn học qua nhân vật Nhẫn trong tác phẩm “Cỏ Non” của Nhà văn Hồ Phương. Nhưng cũng ít ai ngờ rằng ông chưa từng bao giờ đọc tác phẩm văn học mà mình là nhân vật chính, và cũng chưa một lần diện kiến với cha đẻ của tác phẩm “Cỏ Non”, và cả Nhà thơ Tố Hữu, người cũng đã từng “họa” ông trong thơ. Người đàn ông chăn bò nổi tiếng ở Ba Vì năm nào giờ đang nuôi giữ những con trâu Mura quà tặng còn lại của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng.
Tôi đến thăm ông vào một buổi trưa mùa đông của những ngày cuối năm tại Trung tâm giống ở xã Hành Thuận huyện Nghĩa Hành. Trời se se lạnh nhưng ông vẫn độc bộ đồ lao động sờn vai. Nếu không đọc qua lý lịch trích ngang và gặp ông trong những sự kiện lớn của tỉnh Quảng Ngãi với tư cách là khách mời chắc sẽ không thể nào nhận ra người đàn ông 78 tuổi đang lúi húi cắt cỏ kia đã từng 2 lần được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng lao động.
Dáng người nhỏ thó, đầu húi cua, chỉ nước da ngăm đen và hai bàn tay to bè gân guốc thoăn thoắt cắt cỏ là gây sự chú ý cho người đối diện nhất. Ông là Anh hùng Lao động và khi đã gần hết đời người ông vẫn lao động với công việc mà cách đây hàng mấy chục năm đã đưa ông vào sách giáo khoa. Đúng 11h30 phút, ông dừng tay, nhìn hai bó cỏ to che khuất dáng người ông mới thấy phục, 15 năm nay ngày nào ông cũng gánh 8 lần cỏ như vậy. Vừa gánh cỏ ông vừa giải thích cho tôi, tiêu chuẩn mỗi con trâu một ngày được ăn 2 ký bột mì và 40 kg cỏ, nhưng thực tế một con ăn no cũng phải 50 kg cỏ, vì thế phải ráng trồng, ráng gánh cho chúng ăn. 4 ha cỏ ở trại giống này dành cho chúng cả đấy.
Năm 1986, lúc bấy giờ Anh hùng Hồ Giáo đang công tác tại Trung tâm nghiên cứu Bò sữa và Đồng cỏ tại huyện Bến Cát tỉnh Bình Dương và cũng vừa được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng lao động lần hai (lần đầu vào năm 1966) thì được Bác Phạm Văn Đồng mời ra Hà Nội. Khi gặp, Bác tâm sự, Chính phủ Aán Độ có tặng cho Chính phủ Việt Nam 500 con trâu Mura lấy sữa, trong đó bà Thủ tướng Indra Gandi tặng riêng cho Bác 15 con, Bác sẽ tặng cho tỉnh (Nghĩa Bình cũ), Bác muốn chú về quê chăn dắt, nhân giống cho bà con quê nhà. Nhận trách nhiệm, ông chuyển gia đình về Quảng Ngãi và từ năm 1991 khi đàn trâu được chuyển từ Nghĩa Bình về hành Thuận, ông đã sống 1 ngày 12 tiếng với đàn trâu Mura đến giờ. Đàn trâu ngày ấy giờ chỉ còn đúng 4 con, phần thì nhân giống rồi cho các địa phương, phần thì già nua phải bỏ. 4 con trâu còn lại được đặt 4 cái tên gắn liền với các địa danh lịch sử của tỉnh Quảng Ngãi; con đực 26 năm tuổi có tên: Tây Trà, con cái lớn; Trà Câu, con trâu con 26 tháng tuổi; Cà Đam và con 7 tháng tên Núi Tròn (nơi diễn ra trận đánh Ba Gia huyền thoại).
Tôi hỏi; tuổi già rồi mà 1 ngày vẫn cuốc bộ đi về 10 cây số chăm đàn trâu bác không thấy mệt sao, ông cười; mệt cũng phải đi chứ đàn trâu này khó ở lắm, người lạ vào chuồng là chúng bỏ chạy ngay. Vả lại cũng quen rồi, có việc đi đâu mấy ngày là chúng biếng ăn lắm, mà ông cũng vậy, đi đâu cũng nhang nhác trông ngày về gặp chúng nó. Dẫn tôi vào chuồng bỏ cỏ ông phải trèo vào cái máng cỏ cao gần đến ngực, con Núi Tròn nhỏ nhất chạy ra dụi đầu vào bụng ông nũng nịu đòi nhai, thế nhưng vừa thấy tôi giơ máy ảnh lên là nó biến vào góc chuồng thủ thế. Nhìn 4 con trâu ăn như “trâu” mới thấy thương ông, sữa thì chắc bây giờ chả ai dùng trước muôn vàn những hiệu sữa nổi tiếng, thế nên ông làm việc này cũng chỉ bởi cái tình với Cố Thủ tướng. Thấy ông vui đùa với con Núi Tròn tôi bạo hỏi; lỡ bác đi trước đàn trâu thì sao?, ông Giáo bảo; tôi cũng nghĩ kỹ rồi và cũng đề đạt lên Cục chăn nuôi Bộ NN&PTNT, nếu tôi qua đời rồi thì đem chúng về nông trường Ba Vì nhập đàn, vì dù sao ở đó vẫn còn trâu Mura và đó cũng là chỗ ngày xưa tôi khởi nghiệp chăn bò, chứ để ở Quảng Ngãi là không ổn. Ông kể thêm, chỉ có năm cuối cùng trước khi qua đời, Bác Đồng không về thăm quê, không lên đây thăm đàn trâu, chứ trước đây lần nào về Bác cũng lên. Còn từ khi Bác mất rồi đến nay chẳng thấy vị lãnh đạo cấp tỉnh, huyện, xã nào lên đây thăm cả, ngoài mấy anh nhà báo.
Số là năm rồi cũng nhờ anh em báo chí mà gia đình ông đỡ day dứt bởi vợ chồng ông có cô con gái độc nhất học sư phạm ra trường lại được phân mãi tận trên xã Sơn Bao- huyện Sơn Hà, bà vợ thương binh của ông gõ đủ “cửa” chẳng ai giúp, chỉ khi anh em báo chí can thiệp mới chuyển được con gái về thành phố chăm sóc cha mẹ lúc tuổi già.
Nhìn quang cảnh nơi trung tâm giống và bản thân mấy cái chuồng trâu sơ sài không cửa ra vào mới thấy trống trải làm sao. Đàn trâu vẫn trệu trạo nhai cỏ, nhưng cách đó chưa đầy nửa mét ông chủ của chúng hàng ngày vẫn lao động, suy tư, trăn trở với chữ tình mà chúng là hiện hữu cho quan hệ giữa hai dân tộc và với chính bác Đồng. Nhưng cũng chẳng mấy ai hiểu, giờ chỉ còn mình ông thủy chung với đàn trâu như cái nghiệp bấy lâu nay ông vẫn làm.
Chia tay, ông dặn, chú viết ngắn thôi, cả đời tôi gắn bó với lao động, với con trâu, con bò. Tôi rồi cũng sẽ mất, đàn trâu cũng có thể mất, chỉ mong ở đời giữ lại một chút tình như chính tình cảm mà Bác Đồng đã dành cho quê hương Quảng Ngãi. (theo báo Quảng Ngãi)
Bác Phạm Văn Đồng với bác Hồ Giáo.
http://i517.photobucket.com/albums/u340/quangngai_group/Thoisuhangngay_com_vn/hogiao1.jpg
Một ảnh đep về bác Hồ Giáo
http://i517.photobucket.com/albums/u340/quangngai_group/Thoisuhangngay_com_vn/hogiao2.jpg
Bác Hồ Giáo và những con trâu quà tặng cuối cùng
http://i517.photobucket.com/albums/u340/quangngai_group/Thoisuhangngay_com_vn/hogiao3.jpg
Nhưng QN cũng đáng tự hào về ông.
Hai lần nhận danh hiệu Anh Hùng Lao Động.
Anh hùng lao động Hồ Giáo và đàn trâu quà tặng của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng
Tên tuổi của ông đã từng đi vào văn học qua nhân vật Nhẫn trong tác phẩm “Cỏ Non” của Nhà văn Hồ Phương. Nhưng cũng ít ai ngờ rằng ông chưa từng bao giờ đọc tác phẩm văn học mà mình là nhân vật chính, và cũng chưa một lần diện kiến với cha đẻ của tác phẩm “Cỏ Non”, và cả Nhà thơ Tố Hữu, người cũng đã từng “họa” ông trong thơ. Người đàn ông chăn bò nổi tiếng ở Ba Vì năm nào giờ đang nuôi giữ những con trâu Mura quà tặng còn lại của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng.
Tôi đến thăm ông vào một buổi trưa mùa đông của những ngày cuối năm tại Trung tâm giống ở xã Hành Thuận huyện Nghĩa Hành. Trời se se lạnh nhưng ông vẫn độc bộ đồ lao động sờn vai. Nếu không đọc qua lý lịch trích ngang và gặp ông trong những sự kiện lớn của tỉnh Quảng Ngãi với tư cách là khách mời chắc sẽ không thể nào nhận ra người đàn ông 78 tuổi đang lúi húi cắt cỏ kia đã từng 2 lần được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng lao động.
Dáng người nhỏ thó, đầu húi cua, chỉ nước da ngăm đen và hai bàn tay to bè gân guốc thoăn thoắt cắt cỏ là gây sự chú ý cho người đối diện nhất. Ông là Anh hùng Lao động và khi đã gần hết đời người ông vẫn lao động với công việc mà cách đây hàng mấy chục năm đã đưa ông vào sách giáo khoa. Đúng 11h30 phút, ông dừng tay, nhìn hai bó cỏ to che khuất dáng người ông mới thấy phục, 15 năm nay ngày nào ông cũng gánh 8 lần cỏ như vậy. Vừa gánh cỏ ông vừa giải thích cho tôi, tiêu chuẩn mỗi con trâu một ngày được ăn 2 ký bột mì và 40 kg cỏ, nhưng thực tế một con ăn no cũng phải 50 kg cỏ, vì thế phải ráng trồng, ráng gánh cho chúng ăn. 4 ha cỏ ở trại giống này dành cho chúng cả đấy.
Năm 1986, lúc bấy giờ Anh hùng Hồ Giáo đang công tác tại Trung tâm nghiên cứu Bò sữa và Đồng cỏ tại huyện Bến Cát tỉnh Bình Dương và cũng vừa được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng lao động lần hai (lần đầu vào năm 1966) thì được Bác Phạm Văn Đồng mời ra Hà Nội. Khi gặp, Bác tâm sự, Chính phủ Aán Độ có tặng cho Chính phủ Việt Nam 500 con trâu Mura lấy sữa, trong đó bà Thủ tướng Indra Gandi tặng riêng cho Bác 15 con, Bác sẽ tặng cho tỉnh (Nghĩa Bình cũ), Bác muốn chú về quê chăn dắt, nhân giống cho bà con quê nhà. Nhận trách nhiệm, ông chuyển gia đình về Quảng Ngãi và từ năm 1991 khi đàn trâu được chuyển từ Nghĩa Bình về hành Thuận, ông đã sống 1 ngày 12 tiếng với đàn trâu Mura đến giờ. Đàn trâu ngày ấy giờ chỉ còn đúng 4 con, phần thì nhân giống rồi cho các địa phương, phần thì già nua phải bỏ. 4 con trâu còn lại được đặt 4 cái tên gắn liền với các địa danh lịch sử của tỉnh Quảng Ngãi; con đực 26 năm tuổi có tên: Tây Trà, con cái lớn; Trà Câu, con trâu con 26 tháng tuổi; Cà Đam và con 7 tháng tên Núi Tròn (nơi diễn ra trận đánh Ba Gia huyền thoại).
Tôi hỏi; tuổi già rồi mà 1 ngày vẫn cuốc bộ đi về 10 cây số chăm đàn trâu bác không thấy mệt sao, ông cười; mệt cũng phải đi chứ đàn trâu này khó ở lắm, người lạ vào chuồng là chúng bỏ chạy ngay. Vả lại cũng quen rồi, có việc đi đâu mấy ngày là chúng biếng ăn lắm, mà ông cũng vậy, đi đâu cũng nhang nhác trông ngày về gặp chúng nó. Dẫn tôi vào chuồng bỏ cỏ ông phải trèo vào cái máng cỏ cao gần đến ngực, con Núi Tròn nhỏ nhất chạy ra dụi đầu vào bụng ông nũng nịu đòi nhai, thế nhưng vừa thấy tôi giơ máy ảnh lên là nó biến vào góc chuồng thủ thế. Nhìn 4 con trâu ăn như “trâu” mới thấy thương ông, sữa thì chắc bây giờ chả ai dùng trước muôn vàn những hiệu sữa nổi tiếng, thế nên ông làm việc này cũng chỉ bởi cái tình với Cố Thủ tướng. Thấy ông vui đùa với con Núi Tròn tôi bạo hỏi; lỡ bác đi trước đàn trâu thì sao?, ông Giáo bảo; tôi cũng nghĩ kỹ rồi và cũng đề đạt lên Cục chăn nuôi Bộ NN&PTNT, nếu tôi qua đời rồi thì đem chúng về nông trường Ba Vì nhập đàn, vì dù sao ở đó vẫn còn trâu Mura và đó cũng là chỗ ngày xưa tôi khởi nghiệp chăn bò, chứ để ở Quảng Ngãi là không ổn. Ông kể thêm, chỉ có năm cuối cùng trước khi qua đời, Bác Đồng không về thăm quê, không lên đây thăm đàn trâu, chứ trước đây lần nào về Bác cũng lên. Còn từ khi Bác mất rồi đến nay chẳng thấy vị lãnh đạo cấp tỉnh, huyện, xã nào lên đây thăm cả, ngoài mấy anh nhà báo.
Số là năm rồi cũng nhờ anh em báo chí mà gia đình ông đỡ day dứt bởi vợ chồng ông có cô con gái độc nhất học sư phạm ra trường lại được phân mãi tận trên xã Sơn Bao- huyện Sơn Hà, bà vợ thương binh của ông gõ đủ “cửa” chẳng ai giúp, chỉ khi anh em báo chí can thiệp mới chuyển được con gái về thành phố chăm sóc cha mẹ lúc tuổi già.
Nhìn quang cảnh nơi trung tâm giống và bản thân mấy cái chuồng trâu sơ sài không cửa ra vào mới thấy trống trải làm sao. Đàn trâu vẫn trệu trạo nhai cỏ, nhưng cách đó chưa đầy nửa mét ông chủ của chúng hàng ngày vẫn lao động, suy tư, trăn trở với chữ tình mà chúng là hiện hữu cho quan hệ giữa hai dân tộc và với chính bác Đồng. Nhưng cũng chẳng mấy ai hiểu, giờ chỉ còn mình ông thủy chung với đàn trâu như cái nghiệp bấy lâu nay ông vẫn làm.
Chia tay, ông dặn, chú viết ngắn thôi, cả đời tôi gắn bó với lao động, với con trâu, con bò. Tôi rồi cũng sẽ mất, đàn trâu cũng có thể mất, chỉ mong ở đời giữ lại một chút tình như chính tình cảm mà Bác Đồng đã dành cho quê hương Quảng Ngãi. (theo báo Quảng Ngãi)
Bác Phạm Văn Đồng với bác Hồ Giáo.
http://i517.photobucket.com/albums/u340/quangngai_group/Thoisuhangngay_com_vn/hogiao1.jpg
Một ảnh đep về bác Hồ Giáo
http://i517.photobucket.com/albums/u340/quangngai_group/Thoisuhangngay_com_vn/hogiao2.jpg
Bác Hồ Giáo và những con trâu quà tặng cuối cùng
http://i517.photobucket.com/albums/u340/quangngai_group/Thoisuhangngay_com_vn/hogiao3.jpg