PDA

View Full Version : Bất Chợt Anh đến!


hoanganhmenly
10-10-11, 09:07 AM
Có phải anh đã đến!tôi gặp anh vào 1 buổi sáng cuối đông, hôm đó trời mưa và lạnh lắm, ở quê tôi cứ độ tháng 10 trở đi thì khí trời trở nên lạnh buốt và ngày hôm đó cũng như bao ngày khác của 1 mùa đông lạnh giá.Cơn mưa từ đêm hôm trước kéo dài từ sáng hôm sau, cơn mưa phùn phùn còn làm cho cái lạnh còn trở nên đậm nét hơn, sống mấy tháng trong miền nam tôi thấy thèm thèm cái lạnh của quê, ấy thế mà về quê tôi chả thèm khoác áo đông, lúc nào cũng chỉ là chiếc áo phông giống bọn con trai hay mặc mà thôi.
Ngồi ngoài mái hiên tôi nhìn đăm chiêu vào cảnh vật sung quanh, tôi nhìn bảng hiệu quán cà phê mà mẹ lấy tên tôi, tôi nhìn cái tượng đài xem có cao lớn chút nào không, tôi nhìn sang nhà hàng xóm xem có gì thay đổi không, có lúc tôi lại nhìn chằm chằm vào 1 em nhỏ đang xin xe băng qua đường, rồi tôi lại nhìn người đi đường, những cảnh vật ấy mới thân thuộc làm sao, 5 tháng rôi tôi mới được nhắm nhìn chúng, tôi ngắm nhìn 1 cách say mê mà không nghe lấy tiếng khách gọi.Tôi chợt nhận ra có ai đó đang gọi mình, "cô bé, em bán cà phê à, em đang nghĩ gì vậy,..này...", nghe giọng lạ tôi quay lưng lại, 1 giọng nam ngọt ngào, không phải giọng quê chát ngắt mà tôi vẫn nghe.Tôi nghĩ bụng a ấy là khách lạ, từ nơi nào đến chứ không phải người ở quê, trông thấy anh tôi vội vàng bước vào trong nhường ghế cho anh ngồi, tôi cảm nhận được cái lạnh đang thấm qua da anh, hơi lạnh làm cho khuôn mặt và đôi môi anh trở nên tái nhợt, tôi vội pha cho anh 1 ấm trà Tây Bắc thật ngon, loại trà này là của ông tôi trên Điện Biên mang về cho ba tôi, chỉ dùng để tiếp đãi khách nhưng tôi lại lấy pha cho anh.Tôi sao thể nhỉ?Bằng cái giọng ngọt ngọt của người miền nam anh bảo tôi cho anh thứ gì uống cũng được, tôi thích cà phê sữa nên tôi pha cho anh 1 tách cà phê sữa thật ngon, theo cảm nhận của tôi nó là tách caphe ngon nhất mà tôi đã từng pha và sau này sẽ không còn 1 tách cà phê nào ngon như thế nữa.Và thật trùng hợp anh cũng thích thứ cà phê đó.Cách pha cà phê mỗi miền khác nhau, quê tôi lai có đặc trưng riêng, cà phê mà người dân quê tôi hay uống được pha bằng nước giếng lấy từ trên núi xuống, cà phê rang xay không được quá mịn, nước pha cà phê phải thật sôi và pha với 1 lượng nước vừa phải,...nhưng tách cà phê ấy còn có 1 thứ nguyên liệu khác mà những tách cà phê khác sẽ không bao giờ có?.......Dường như tách cà phê đó hợp với khẩu vị của anh, thấy anh nhè nhẹ thưởng thức mà tôi lại có 1 cảm giác vui vui lạ thường.
Tôi khẽ ngồi xuống ở dãy bàn bên cạnh, chốc chốc tôi lai lắng nhìn anh, trong làn khói thuốc mà thỉnh thoảng a phà ra khuôn mặt hơi buồn buồn pha chút lạnh lùng ấy lúc ẩn lúc hiện, điều đó khơi dậy sự tò mò trong tôi, tôi lại còn chú ý đến anh hơn. TÔI không thích thú gì với việc nói chuyện với 1 người không quen biết,nhưng lần này không giống như những lần khác.Tôi tưởng anh là mấy anh công an đi điều tra về bọn thanh niên hay tới quán tôi cơ đấy."Anh là đồng nghiệp của bác Nghề à?", tôi đã hỏi anh như thế, bác Nghề là tên của ông bác trong xóm cũng làm công an.Nghe tôi hỏi Anh nhẹ nhàng xoay người về phía tôi và nói:
-không, anh không phải
-anh là người miền nam hả
-không, anh là người quê mình mà
Thật bất ngờ, giọng nói ấy mà là người quê tôi ư?khó tin quá, tôi nghĩ bụng chắc người ta đùa với mình thôi.Nhưng anh nói thật, nói chuyện với nhau 1 hồi lâu, a nói a là người ở làng bên, a vô nam học tập và công tác đã 9 năm rồi nên anh nói giọng nam.Lần đầu tiên gặp gỡ nhưng anh đã chia sẽ với tôi rất nhiều, a kể anh là anh cả của 3 đứa em , nhà anh có 4 anh em trai, còn nhà tôi có 4 chị em gái, buồn cươi thật đấy,điều trùng hợp là em út anh ấy và kon bé em tôi là bạn học cùng lớp cấp 2.Em trai anh học rất giỏi, anh kể với tôi mà vẻ mặt rất tự hào, anh là kĩ sư đấy, tôi rất ngưỡng ngộ anh.Anh bảo anh từng học bách khoa, nói đến đấy tôi reo lên "Em cũng từng học bách khoa đó", trùng hợp thật đấy nhưng giọng tôi khẽ chùng lại "nhưng giờ em học kinh tế, không còn học bách khoa nữa", tiếc thật đấy, suýt nữa thì tôi trở thành 1 cô kĩ sư rôi.Anh trêu tôi con gái học bách khoa ế chồng đó, học kinh tế dễ có chồng và mau giàu hơn.
Rồi sau đó anh hỏi ba mẹ tôi làm gì, việc học của tôi có tốt hay không, anh chia sẽ cho tôi những gì mà anh cảm nhận từ thực tế sau những năm tháng anh đi làm.Anh cũng không quên khoe với tôi rằng anh đang lập công ty riêng, kể tổi đây tôi lại còn kính phục anh.Và những gì nói thì cũng đã nói, chúng tôi dừng nói chuyện 1 lúc rồi tôi lại quay sang hỏi về ba mẹ anh ấy, anh bảo mẹ anh ốm yếu lắm, ở nhà lo cơm nước cho gia đình thôi, a ngừng 1 phút, thấy vậy tôi hỏi tiếp:"thế còn ba của anh thì sao", nhắc đến ba dường như khuôn mặt anh đổi sắc, giọng nòi yếu hơn và mang 1 nỗi buồn sâu thẳm, anh khẽ bảo:"ba anh mới mất", lúc này giọng tôi cũng yếu hẳn, tôi biết mình đã hỏi những điều không nên hỏi, tôi biết mình đẫ chạm vào nỗi đau của anh.Tôi đang bối rối không biết phải nói sao với anh đây, thực tình tôi không cố ý nhưng tôi chưa kịp ...thì anh quay sag và nói:"không sao đâu em, không thể trốn tránh được, phải đối diện với sự thật thôi!"
Và anh đã kể cho tôi biết ba anh bị tai nạn giao thông và mất trước đó 2 tuần, hôm nay anh đi cũng lo cho chuyện của ba, mưa lạnh nên anh gé quán cho đỡ lạnh, a sống lâu trong nam nên không chịu được cái lạnh của quê là phải thôi.Anh nói lúc trước anh ghét ba lắm, vì anh là anh trai của 3 đứa em nên phải làm gương , từ nhỏ a phải chịu áp lực lớn do ba anh đặt ra, ba kiềm kẹp anh, đôi lúc anh muốn được thoải mái như lũ bạn nhưng không được, lúc nào ba cũng áp đặt suy nghĩ của ba cho anh, điều đó khiến anh mệt mỏi.ANh tự nghĩ rắng: anh sẽ đi khỏi nhà khi có thể, anh bảo khi nào đậu đại học sẽ đi luôn, lúc đó tôi nghĩ sao mà suy ngĩ của anh lại giống suy nghĩ nông cạn của mình lúc xưa vậy nhỉ?Nhưng khi bước chân vào giảng đường đại học, sống ở nơi đát khách quê người không người thân thích và cả khi đi làm, sống 1 cuộc sống tự lập của 1 chàng thanh niên xa quê anh mới nhận ra chỉ có ba mẹ là tốt với mình, những điều ba làm trước đây chỉ muốn tốt cho anh.LÚc đó anh mới nhận thấy được tấm lòng yêu thương con rộng lớn mà ba dành cho anh.Tự đấy lòng mình, anh biết anh nợ ba 1 lời cảm ơn và 1 lời xin lỗi nhưng anh chưa kịp nói thì ba đã bỏ anh đi mất, nói đến đây dường như mắt anh rựng đỏ, sống mũi cay cay...
-D3n coi đi bắt cơm trưa đi con
từ trong nhà giong mẹ tôi vọng ra, lúc đó tôi moi nhớ mình còn việc phải làm, cũng đến giờ nấu cơm trưa rồi.Thời gian trôi thật nhanh, thế là tôi và anh nói chuyện voi nhau cũng khá lâu ồi đấy.Anh đi việc của anh, tôi lo chuyện của tôi, tất cả về lại như trạng thái ban đầu.Đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện say mê với 1 người xa lạ như thế, và cả cái cảm giác khó tả kia nữa, thì ra tôi cũng có tình cảm đấy, tôi ko vô cảm với kon trai như tôi đã từng nghĩ. Đây sẽ là lần đầu tiên và sẽ là lần cuối cùng , tôi không cho phép mình thêm 1 lần nào nữa.


Chú thích:bài viếc có sử dụng tư liệu của đồng nghiệp.ĐÂy là bài viết của 1 tác gia ko chuyên, lời văn còn lủng củng, ngôn từ còn sai xót nhiều, cú pháp chưa đúng ở nhiều chổ.Mong bà kon thông cảm nhe, tác gia học khối A chứ không học khối C, D.Mọi ý kiến đóng góp hay muốn xin chữ kí vì ngưỡng ngộ tài năng viết lách xin bà con gửi về namanhquan1991@yahoo.com hay điện thoại 09090000 có
he he

cloudking
10-10-11, 10:06 AM
ai viết mà có vẻ tâm trạng za bạn, "bất chợt anh đến" mong là a ở luôn và đừng có đi đâu nữa nha, ko khéo lại ngập nước nữa.

Chiqn
10-10-11, 10:27 AM
Cho cái enter để dể nhìn.:D