PDA

View Full Version : Truyện Ngắn


giot sương
05-10-11, 03:00 PM
CÓ THỂ NHƯ VẬY UH???
[CENTER][CENTER][LEFT] Nó và hắn ở hai thế giới hoàn toàn xa lạ nhưng một ngày lại tình cờ gặp nhau. Nó là một đứa con gái không xinh đẹp – không tài giỏi lại càng không phải con nhà giàu có. Nó chỉ là một kẻ tầm thường trong số những người tầm thường khác. Còn hắn thì sao? Hắn theo mọi người nhận xét là một người cũng rất đẹp trai đó chứ. Nó mà đi chung với hắn chẳng khác nào như ông bà ta có câu miêu tả “ một cặp đũa so le ”. Tớ cũng thấy thế, tớ cũng cảm nhận bản thân nó là một con người như vậy, nó chỉ được mỗi nước da trắng mà thôi thế mà nó lại có được người yêu đẹp như thế. Nó không muốn mọi người nhìn nó với ánh mắt đầy khinh thường kia, và nói nó là đứacn gái được may mắn, cũng chính cái lý trí ngớ ngẩn và suy nghĩ ấy đã bảo nó từ bỏ đi tình yêu của mình. Ôi ! Một đống suy nghĩ làm cho nó phải nhức đầu, nên yêu hay dừng lại. Thật ra hắn đang yêu nó hay là đang giở vờ lừa dối nó để hắn chứng tỏ với mọi người hắn là một tay cua gái giỏi. Bởi vì nó và hắn gặp nhau rất tình cờ nhưng hai đứa lại yêu nhau thật nhanh chóng. Nó không tin vào nó nữa bởi cái tình yêu mà nó đang có giống như người ta hay gọi đó là “ tình yêu sét đánh ”, phải chăng bây giờ thần tình yêu đã bắn trúng mũi tên vào nó và hắn, tiếng sét kia đã đánh trúng vào tim hai người. Tình cảm quả thật là một thứ gì đó nó làm cho con người ta cảm thấy mệt mỏi thật đó vì phải suy nghỉ nhiều. Không biết tình cảm của nó và hắn kết thú như thế nào có giống như tớ suy nghĩ không, phải chăng hắn đang lợi dụng nó, hắn lợi dụng vẻ thơ ngây và tấm lòng hay tin tưởng vào con người của nó. Thật thế thì rất tội nghiệp cho nó, tớ phải đi can ngăn và lôi nó ra khỏi tình yêu đó mới được. Nhưng tớ phải bắt đầu từ đâu đây chứ, thật là khó bởi nó đã lao và tình yêu thật sự rồi. Từ khi nhận lời yêu hắn tớ thấy nó đã hoàn toàn thay đổi, nó trở nên nhu mì và hiền diệu hơn, nó không phải là đứa con gái cứng nhắc như mọi người vẫn gọi trước kia nữa. Suốt ngày nó cứ ca hát yêu đời thật đó, tình yêu có sức mạnh đến thế sao, lúc này sao tôi cũng được thèm như nó quá. Tôi cũng muốn lao vào tình yêu giống như nó nhưng mà không được bởi quan điểm của tôi là sống không yêu vì vậy có ai mà dám yêu tôi chứ. Cứ mỗi buổi sáng thức dậy chuẩn bị đi làm tôi lại thấy nó tưới hoa và lại cái giọng ca đó cất lên làm cho người ta phát bực mình. Làm như là mỗi nó và hắn biết yêu thôi ah, thế giới này chỉ có mỗi hắn và nó hạnh phúc vậy, tôi ghét nó thì ít mà ghét hắn thì lại nhiều tại sao hắn lại không yêu tôi chứ. Nhìn đi nhìn lại tôi cũng hơn nó đủ thứ cả về nhan sắc lẫn công việc tôi cũng có thua kém gì nó nhưng tại sao nó lại được hắn yêu thương đến như thế? Nó có gì mà hấp dẫn hắn nhiều đến vậy? Tôi suy nghĩ như thế và quyết định là sẽ theo dõi hắn và nó để xem nó dùng cách nào mà chinh phục được hắn kia chứ? Ngoài trừ khi tôi đi làm thì tôi không để ý gì đến nhưng khi tôi ở nhà thì tôi luôn dõi mắt chú ý đến nó và hắn, mọi hành động của họ đều nằm trong tầm ngắm của tôi. Cứ ngày nào cũng vậy, mỗi buổi chiều vào khoảng 17h30 là hắn lại đến nhà nó, họ cùng nhau nói trò chuyện nói cười vui vẻ, rồi ngồi cạnh nhau ngắm hoa, thỉnh thoảng hắn lại dung tay chạm nhẹ vào mái tóc của nó. Hắn khen mái tóc nó đẹp và đôi khi tôi lại thấy hắn trộm hôn lên đó, tôi thầm nghĩ đúng là một lão yêu khờ và điên dại, đó mà đẹp gì chứ?Tôi nhìn vào trông thật chướng mắt biết chừng nào. Tôi không muốn chen vào không gian riêng của hai người đó nhưng phải chăng vì lòng ích kỷ và sự ghen tuông của đứa con gái trỗi dậy trong lòng tôi hay sao mà tôi đã lấy viên đá ném vào hai người đó. Bị ném đá vào trúng người nó và hắn giật mình đứng dậy và không còn không gian đó nữa, vẻ mặt họ có vẻ buồn nhưng riêng tôi thì có lẽ thích thú vì mình đã phá hỏng không khí đó. Tự thưởng cho hành động vừa rồi tôi đi vào nhà và pha cho mình một ly nước cam thật ngon. Tưởng đâu mình đã chiến thắng nhưng không ngờ sau khi bưng ly nước cam ra tôi lại thấy hắn và nó cùng nhau chăm mấy chậu lan và lại cười nói. Thật đáng ghét, đáng ghét biết chừng nào, tôi không quan tâm đến nó và hắn nữa, mặc kệ họ. Tôi mở nhạc thật to cho hai người đó không thể nào trò chuyện được nữa, còn riêng tôi thì vẫn ngồi nghe nhạc với vẻ đầy thích thú. Lần này bỗng nhiên trong chiếc radio của tôi lại phát lên bài hát “Tonight I Celebrate My Love For You ” lại vang lên “Tonight I celebrate my love for you, It seems the natural thing to do, Tonight no one's gonna find us
We'll leave the world behind us, When I make love to you…” Hu hu, ai cũng chống lại tôi hết, ai cũng không thương tôi nữa và cũng không ai hiểu cho tôi, trong lòng tôi lúc này cảm thấy thật cô đơn và trống trải. Cuộc đời thật bất công với tôi, tại sao chứ? Tại sao không ban cho tôi một tình yêu thật đẹp và trọn vẹn giống như hắn và nó. Tự nhiên tôi như muốn khóc lên, khóc lên thật to, khóc cho vơi đi nỗi buồn này, tôi thèm một bờ vai để tựa vào đó và tôi cứ mien man theo những suy nghĩ điên rồ ấy rồi ngủ lúc nào mà không ai hay. Sáng ngày hôm sau thức dậy vẫn là thói quen của tôi và vẫn ca khúc tôi thường hay nghe “ chào buổi sáng”, lần này tôi không thèm quan tâm tới nó nữa. Tôi đi làm và tự hứa và sẽ phục thù nó và hắn bằng cách tìm một người bạn trai chọc lại cho hai người đó tức hơn, tôi đi làm với một kế hoạch thật hoàn hảo. Ngày hôm đó tôi đi làm về với vẻ mặt buồn và đầy đau khổ, tôi không thể nào tìm lấy cho mình một đứa bạn trai, một thằng bạn mượn về đóng vai làm người yêu giả vờ, chẳng thằng bạn nào chịu giúp tôi cả. Tôi thật hụt hẫng và chỉ biết chui vào trong cái mền và không thèm ăn uống gì nữa hết, mặc dù ai hỏi gì tôi cũng không thèm trả lời. Và thế là tôi đã bệnh thật, tôi bị sốt và phải nhập viện. Trong lúc nằm viện tôi thấy mình phải chết, tôi đã lìa khỏi thế gian này. Ôi! Chẳng lẽ mình phải chết, mình còn quá trẻ mà, mình chưa biết yêu và ném trải mùi vị của tình yêu. Tôi hối hận vì mình đã không yêu ai, mình xem thường tình yêu, mình không tin vào tình yêu. Tôi mong nếu có cơ hội hãy cho tôi sống và tôi sẽ yêu, tôi sẽ tìm cho mình một tình yêu thật sự. lúc này tự nhiên tôi lại nghĩ tới hắn và nó. Tôi thấy họ hiện ra và những tình cảm của họ thật hạnh phúc và lãng mạn, tôi sẽ không chọc phá tình yêu của họ nữa. Tôi đang hối hận, tôi đang khóc, khóc vì mình thật ngốc, thật là trẻ con, tôi mong thượng đế hãy cho tôi được sống, tôi cầu xin người đó. Hình như người đã nghe thấy lời cầu nguyện của tôi, người đã cho tôi sống trở lại, tôi đã mở mắt ra và nhìn thấy ánh sáng mặt trời, tôi tự tát vào mặt mình xem đau không để biết mình đã sống lại hay là lên thiên đàng. Cái tát đau làm tôi hét lên và tôi biết đấy là sự thật, tôi đã sống lại rồi, tôi vui mừng vô cùng, tôi không để ý tới những ai đang bên cạnh tôi nữa và tôi không biết bây giờ là lúc nào. Tôi định đứng dậy nhảy ra cái giường bệnh đó nhưng có cái gì đó nắm lấy tay tôi thật chặt, tôi đành phải quay sang xem là thứ gì. Tôi thật bất ngờ thứ mà giữ lấy tay tôi đó chính là bàn tay của hắn, là của hắn. Tôi không tin vào mắt mình nữa, tôi tự tát vào mặt mình lần nữa thật mạnh và tôi hét lên thật to vì cái tát đó quá đau, tiếng hét của tôi làm hắn tỉnh giấc. Tôi chưa kiệp hỏi gì thì hắn đã vội vàng ôm lấy tôi, hắn đã khóc, khóc vì vui mừng bởi tôi đã sống còn riêng tôi thì như đang chết cứng lạ, tôi không hiểu chuyện gì xảy ra. Tôi muốn hỏi lý do nhưng hắn không cho tôi nói vào lúc này mà chỉ ôm tôi thật chặt, còn tôi không hiểu rõ mình nữa tại sao lại để yên cho hắn ôm mình thế. Bình thường nếu gã con trai nào chạm vào người tôi đã cho hắn mấy cú đấm vào mặt rồi trong khi bây giờ tôi lại ngồi im lặng cho người ta ôm. Cảnh tượng này chắc sẽ diễn ra khá lâu nếu như mọi người không vào và nhờ thế mà hắn đã buông tôi ra. Trong số những người có mặt lúc này lại có nó, tôi tưởng nó thấy cảnh này sẽ hét lên và nhảy vào đánh tôi tới tấp giống như người ta đánh ghen chứ. Nhưng không, nó tới bên cạnh tôi thật nhẹ nhàng và pha một ly sữa nóng mời tôi uống. Coi biết bao nhiêu là phim và truyện chẳng lẽ tôi không hiểu ra nó đang làm gì? Tôi ngu gì mà uống ly sữa đó, lỡ trong đó có thuốc độc thì sao? Tôi từ cõi chết đi về thì làm sao mà dám uống để rồi chết trở lại, tôi đã từ chối không uống ly sữa đó. Hình như nó nhìn vào ánh mắt của tôi và hiểu rõ tôi đang suy nghĩ gì nên nó đã uống trước ly sữa một miếng để tôi uống, nó bảo nếu muốn giết tôi thì không thể nào giết ở chốn đông người khi có cả người than của tôi. Tôi nghĩ cũng có lý nên đã mạnh dạn bưng ly sữa uống hết luôn, vì lúc này tôi đã quá đói rồi. Tôi định hỏi mọi người tại sao hắn tới, tại sao hắn chăm sóc cho tôi, tại sao nó lại tốt bụng với tôi như thế? Nhưng không ai trả lời tôi cả, ai cũng viện lý do là công việc nên đi để trốn câu hỏi của tôi. Còn hắn thì bảo khi nào tôi xuất viện sẽ cho tôi câu trả lời, và tôi đành cố gắng chờ ngày ra viện. Từ ngày tôi nằm viện ngày nào hắn cũng đén thăm tôi với một bó hoa Câm Chướng, loại hoa mà tôi yêu thích, hắn chăm sóc tôi và cung không nói lý do gì, và tôi cũng không hỏi hắn nữa bởi tôi đã thỏa thuận với hắn là khi nào tôi xuất viện hắn sẽ trả lời tôi mà. Mong ra viện sớm nên tôi đã chịu khó ăn uống thật nhiều, tôi ngoan ngoãn ăn theo chế độ dinh dưỡng mà hắn dành cho tôi. Ngày lại ngày trôi qua cuối cùng tôi cũng được xuất viện, hắn cũng tới bệnh viện và cùng đưa tôi về nhà, tôi mong cho về tới nhà vì khi về nhà tôi sẽ được nghe tất cả. Về tới nhà tôi lại gặp ngay nó, tôi tưởng nó sẽ chụp lấy tôi và đánh tôi tới tấp chứ nhưng ngược lại nó lại chạy tới đỡ tôi vào nhà và tặng cho tôi một đóa hoa Cẩm Chướng thật đẹp. Ôi! Nó đang bị bệnh hay sao mà tự nhiên nó tốt bụng với tôi thế, phải chăng nó đang dung cách gì đối phó tôi chăng? Nhìn nó luôn tươi cười làm cho tôi càng nghi ngờ nhiều hơn, thôi tôi kệ nó, tôi phải vào nhà nghe nó và hắn kể chuyện mới được, điều này mới làm cho tôi tò mò và chú ý hơn. Hắn dìu tôi vào phòng và để tôi nằm thật ngoan trên chiêc giường của tôi, nhưng tôi đã hết bệnh thì làm sao mà nằm im được, tôi vùng dậy và định hỏi hắn thật hư chuyện như thế nào. Hình như hắn biết được điều đó nên lại nắm lấy tay tôi và bắt tôi phải nằm im trên giường, hắn chỉ lặng lẽ nhìn tôi mà không nói gì. Tôi như một con gà chọi điên tiết lên và tôi giật mạnh tay ra khỏi hắn, tôi bắt hắn phải im lặng và phải nghe tôi hỏi. Hắn lại nhìn tôi rồi mỉm cười, hắn bắt đầu nói : hắn yêu và rất thích tôi từ rất lâu, thích cái vẻ đanh đá và rất uh là trẻ con của tôi. Tôi nghe tới đó mà muốn tát cho hắn thêm mấy cái bạt tai cho hắn tỉnh ngủ, đồ trơ trẽn, dám bắt cá hai tay uh? Hắn tưởng hắn là ai? Là thần tượng của tôi uh? Trời đất, chắc hắn đang thèm ai đánh hắn hay sao đó, tôi giơ tay lên định đánh hắn cho đáng đời cái tội đi lừa dối tình cảm của con gái. Nhưng nó lại xuất hiện, nó không cho tôi đánh hắn, đúng là tình yêu mù quáng, tôi định kể cho nó nghe lúc nãy hắn nói gì với tôi, tôi muốn vạch rõ con người thật của hắn. Nó nhìn hắn và hắn cũng nhìn nó, đúng là tình yêu thật điên rồ yêu nhau qua đôi mắt hả? Nhìn hắn xong nó quay qua bên tôi và ngồi cạnh tôi, nó kể cho tôi nghe một sự thật, một sự thật quá phủ phàng, tôi không dám tin đó là sự thật bởi lời hắn nói lúc nãy là sự thật. Hắn! Hắn yêu tôi là thật, hắn yêu tôi mà không dám nói ra, hắn sợ nói ra tôi không nhận lời và hắn sẽ hòan toàn mất tôi và không thể nào dám gặp tôi. Thật ra hắn và nó là hai anh em họ hàng, hắn thích tôi nên ngày nào cũng qua nhà nó để tìm cách nhìn thấy tôi, nhìn thấy tôi thích gì và thấy cuộc sống hằng ngày của tôi. Sau đó hắn nhờ nó đóng vai người yêu của hắn để xem tôi có để ý gì đến hắn không và phản ứng của tôi là như thế nào? Không ngờ tôi lại phản ứng nhiều đến thế, tôi tìm mọi cách chia rẽ họ, chính vì thế hắn thấy tôi càng đáng yêu cho nên hắn tiếp tục theo duổi tôi, đến khi tôi bị bệnh thì hắn hết sức lo lắng cho tôi. Hắn biết tôi sợ phải ở một mình nên trong khoảng thời gian tôi nằm viện hắn luôn tới và luôn nắm ấy tay tôi, luôn bên cạnh tôi. Đúng là tình yêu làm cho người ta dám làm những việc mà những người không yêu không thể nào làm được. Tôi không biết là nên vui hay buồn nữa, vui vì cuối cùng đã có người yêu mình nhưng tôi buồn vì từ bây giờ nếu nhận lời hắn tôi sẽ không còn tự do bay nhảy như lúc trước, tôi phải thùy mị nết na như nó. Tôi không biết là nên nhận lời hăn không nữa, nhưng tôi biết nếu không nhận lời thì hắn rất buồn, dù sao hắn cũng thật long cũng chân thành. Tôi đang rất vui vì cuối cùng cũng có người yêu và thích tôi, tôi không còn ghen tị với nó nữa, tôi thầm cảm ơn nó vì nhờ nó bày ra tò chơi này mà tôi mới biết tình cảm của hắn. Cái suy nghĩ không tình yêu, không yêu ai của tôi bây giờ đã rời xa tôi, giờ tôi đang hạnh phúc, tôi đang ngập tràn trong tình yêu. Tôi đã yêu hắn, toi cảm động vì tình yêu hắn dành cho tôi, lúc trước tôi ghét hắn bao nhiêu thì giờ lại thích hắn bấy nhiêu. Ở cạnh hắn tôi thật an tâm và có cảm giác yên bình, hắn chăm sóc tôi thật chu đáo, hắn hiểu hết sở thích cũng như tôi sợ và ghét thứ gì? Cuối cùng rồi đứ con gái như tôi cũng tìm được tình yêu, kết thúc cho sự ghen tị của tôi là một đám cưới diễn ra thật lãng mạn và tuyệt đẹp, tôi đã kết hôn với hắn. Hắn là người đàn ông mà có lẽ đời này tôi chỉ tìm thấy có mỗi hắn, hắn luôn bên cạnh ủng hộ giúp đỡ tôi trong mọi công việc. Bây giờ ca khúc “Tonight I Celebrate My Love For You ” lại vang lên “Tonight I celebrate my love for you, It seems the natural thing to do, Tonight no one's gonna find us
We'll leave the world behind us, When I make love to you…” ca khúc này sẽ dành tặng cho tôi và cả cho các bạn. Và giờ tôi đã hiểu ra rằng cuộc sống này phải nên yêu và tình yêu đó phải thật long, nếu bạn yêu thật lòng thì bạn sẽ được đền đáp bằng tình yêu thật lòng , Yêu bằng cả trái tim và sự chân thành.
Đây là truyện mà min hf viết theo suy nghĩ mọi người đọc và cho ý kiên nha!!!

sonmy_yeuthuong
05-10-11, 03:36 PM
trùi ui,đọc xong chắc chít.