quangngai_group
19-09-11, 11:35 AM
"Khúc hát những dòng sông" là tập thơ thứ hai của tác giả Nguyễn Ngọc Trạch. Tập thơ khổ 13 x 20,5cm trình bày đẹp, tập hợp những bài thơ gồm nhiều thể loại, vừa được ra mắt thân hữu và những người yêu thơ trong tỉnh.
"Khúc hát những dòng sông" là tiếng lòng tha thiết yêu quê hương với kỷ niệm đong đầy về những dòng sông thao thức chảy qua những làng quê và chảy trong tâm thức của tác giả, khi êm đềm, hiền hòa, lúc ào ạt, sóng gió. Nhưng vượt lên trên tất cả, đó là những dòng sông khởi nguồn từ trải nghiệm của cả một đời người gắn bó với sông nước, yêu da diết dòng sông, bến nước, con đò tuổi thơ, với những đêm trăng sáng nơi làng quê yên bình, nơi những hàng dương xanh ngát trải dài bóng mát trong ký ức tuổi thơ. Nơi ấy có mùa tháng ba đồng trơ gốc rạ, có lúa tháng tám ươm tơ vàng óng trên cánh đồng chiều với những địa danh thân quen một thời xưa cũ: "Dòng sông quê những ngày say đắm/ Gò Đỗ, Khánh Văn, Xóm Rớ, Bến Nhì/ một đời quê hương nặng nợ người đi/ ký ức dòng sông đầy vơi thương nhớ" (Ký ức dòng sông).
http://yeuquangngai.net/upload/images/yeuquangngai.net_whlwml1o7w0k9h7tmbl3.jpg (http://yeuquangngai.net/upload/viewer.php?file=whlwml1o7w0k9h7tmbl3.jpg)
Quê hương trong thơ Nguyễn Ngọc Trạch gắn bó với một dòng sông trôi lơ lững, thiết tha trong trí nhớ. Nó có thể là dòng sông Kinh đưa anh về một thời đam mê đèn sách với mái trường kháng chiến năm xưa như gừng cay, muối mặn thuở người đi, kẻ về trên bến sông bàng bạc câu hò, điệu lý. Có những đêm khuya trên dòng sông quê, con thuyền bồng bềnh thả lướt với tiếng gõ mạn thuyền đê mê và cũng trên dòng sông ấy có người kéo rớ, đứng rò để con tôm, con cá đi vào những đặc sản quê hương: Bánh xèo, mắm còng, cá rô nướng than bỏ lò, cá đối kho... "Đò sang chợ mới Tịnh Hòa/ Sông Kinh lờ lững đưa ta trở về/ Một thời đèn sách đam mê/ Mái trường kháng chiến tình quê chan hòa" (Khúc ca Tịnh Hòa).
Sống với dòng sông quê hương, Nguyễn Ngọc Trạch sống với một thời tuổi thơ mò cua, bắt ốc; lặn ngụp cùng bạn bè dưới dòng nước mát rượi những trưa hè. Con sông quê với cầu tre lắt lẻo, với chiếc đò ngang xuôi ngược bồng bềnh. Ai đã từng đi qua trên dòng sông ấy để đến những miền xa, đất lạ có nhớ những bến bờ ăm ắp tình quê? Thơ Nguyễn Ngọc Trạch như thông điệp vọng về từ quá khứ để hiện tại và tương lai gõ nhịp khôn nguôi: "Ai đó đã một lần sang sông/ Bên kia bờ ngoái đầu nhìn lại/ Thấy bóng người già nua chậm rãi/ Biết đâu người ấy năm nào/ Đã một lần đưa ta sang sông" (Sang Sông).
Những dòng sông trong thơ Nguyễn Ngọc Trạch gắn với những năm tháng hào hùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trên những dòng sông ấy là những chiến công lẫy lừng, những khúc tráng ca hào hùng của một thời lửa đạn mà mỗi khi nhớ lại, mỗi lúc tìm về lòng người bâng khuâng thương nhớ, lâng lâng tự hào: "Dù bôn ba khắp bốn phương/ Câu hò xứ Quảng vấn vương thuở nào? Sông quê khúc hát tự hào/ Ngàn năm vẫn chảy dạt dào trong tôi" (Khúc hát những dòng sông).
Bốn mươi bài thơ trong "Khúc hát những dòng sông" có thể coi là tâm cảm của một người tha thiết yêu quê hương, yêu cuộc sống vốn đong đầy những hạnh phúc và hệ lụy.
Trên dòng sông - dòng đời ấy nỗi buồn qua đi, niềm vui đọng lại. Chính những niềm vui trong trẻo như thủy tinh đã kết tinh thành những vần thơ.
Báo Quảng Ngãi
"Khúc hát những dòng sông" là tiếng lòng tha thiết yêu quê hương với kỷ niệm đong đầy về những dòng sông thao thức chảy qua những làng quê và chảy trong tâm thức của tác giả, khi êm đềm, hiền hòa, lúc ào ạt, sóng gió. Nhưng vượt lên trên tất cả, đó là những dòng sông khởi nguồn từ trải nghiệm của cả một đời người gắn bó với sông nước, yêu da diết dòng sông, bến nước, con đò tuổi thơ, với những đêm trăng sáng nơi làng quê yên bình, nơi những hàng dương xanh ngát trải dài bóng mát trong ký ức tuổi thơ. Nơi ấy có mùa tháng ba đồng trơ gốc rạ, có lúa tháng tám ươm tơ vàng óng trên cánh đồng chiều với những địa danh thân quen một thời xưa cũ: "Dòng sông quê những ngày say đắm/ Gò Đỗ, Khánh Văn, Xóm Rớ, Bến Nhì/ một đời quê hương nặng nợ người đi/ ký ức dòng sông đầy vơi thương nhớ" (Ký ức dòng sông).
http://yeuquangngai.net/upload/images/yeuquangngai.net_whlwml1o7w0k9h7tmbl3.jpg (http://yeuquangngai.net/upload/viewer.php?file=whlwml1o7w0k9h7tmbl3.jpg)
Quê hương trong thơ Nguyễn Ngọc Trạch gắn bó với một dòng sông trôi lơ lững, thiết tha trong trí nhớ. Nó có thể là dòng sông Kinh đưa anh về một thời đam mê đèn sách với mái trường kháng chiến năm xưa như gừng cay, muối mặn thuở người đi, kẻ về trên bến sông bàng bạc câu hò, điệu lý. Có những đêm khuya trên dòng sông quê, con thuyền bồng bềnh thả lướt với tiếng gõ mạn thuyền đê mê và cũng trên dòng sông ấy có người kéo rớ, đứng rò để con tôm, con cá đi vào những đặc sản quê hương: Bánh xèo, mắm còng, cá rô nướng than bỏ lò, cá đối kho... "Đò sang chợ mới Tịnh Hòa/ Sông Kinh lờ lững đưa ta trở về/ Một thời đèn sách đam mê/ Mái trường kháng chiến tình quê chan hòa" (Khúc ca Tịnh Hòa).
Sống với dòng sông quê hương, Nguyễn Ngọc Trạch sống với một thời tuổi thơ mò cua, bắt ốc; lặn ngụp cùng bạn bè dưới dòng nước mát rượi những trưa hè. Con sông quê với cầu tre lắt lẻo, với chiếc đò ngang xuôi ngược bồng bềnh. Ai đã từng đi qua trên dòng sông ấy để đến những miền xa, đất lạ có nhớ những bến bờ ăm ắp tình quê? Thơ Nguyễn Ngọc Trạch như thông điệp vọng về từ quá khứ để hiện tại và tương lai gõ nhịp khôn nguôi: "Ai đó đã một lần sang sông/ Bên kia bờ ngoái đầu nhìn lại/ Thấy bóng người già nua chậm rãi/ Biết đâu người ấy năm nào/ Đã một lần đưa ta sang sông" (Sang Sông).
Những dòng sông trong thơ Nguyễn Ngọc Trạch gắn với những năm tháng hào hùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trên những dòng sông ấy là những chiến công lẫy lừng, những khúc tráng ca hào hùng của một thời lửa đạn mà mỗi khi nhớ lại, mỗi lúc tìm về lòng người bâng khuâng thương nhớ, lâng lâng tự hào: "Dù bôn ba khắp bốn phương/ Câu hò xứ Quảng vấn vương thuở nào? Sông quê khúc hát tự hào/ Ngàn năm vẫn chảy dạt dào trong tôi" (Khúc hát những dòng sông).
Bốn mươi bài thơ trong "Khúc hát những dòng sông" có thể coi là tâm cảm của một người tha thiết yêu quê hương, yêu cuộc sống vốn đong đầy những hạnh phúc và hệ lụy.
Trên dòng sông - dòng đời ấy nỗi buồn qua đi, niềm vui đọng lại. Chính những niềm vui trong trẻo như thủy tinh đã kết tinh thành những vần thơ.
Báo Quảng Ngãi