PDA

View Full Version : Bên tình bên hiếu, anh đã bỏ tôi


Ky niem buon_Mo Duc
25-01-10, 03:14 AM
Bên tình bên hiếu, anh đã bỏ tôi

Giá như ngày ấy tôi quyết tâm xem anh là bạn, giá như tôi không đón nhận tình cảm của anh thì có lẽ nỗi đau ngày hôm nay đã không đến với tôi.

Tôi và anh đã là bạn học chung trường ở thời học trò cấp 3 và chơi với nhau rất thân, vui vẻ, nụ cười luôn mỉm cười khi buổi học kết thúc, ta về chung đường cùng đùa giỡn, tâm sự… Kỉ niệm đó tôi không quên, nhưng rồi một ngày bỗng dưng anh nói thích tôi, thật tình tôi đã rất run và lo sợ và cũng rất hạnh phúc bởi tình cảm đó tôi không nghĩ là sẽ đến với mình.

Nhưng trong tôi lại không chấp nhận tình cảm đó, vì tôi thấy mình thua anh rất nhiều và đã suy nghĩ là sẽ xem anh như bạn… Nhưng những điều đó không ngăn được cảm xúc của tôi, anh đã cho tôi thời gian và tôi cứ phân vân lo sợ vì đến với rồi sợ mất anh. Nhưng rồi tình yêu chân thành của anh đã khiến tôi chấp nhận.

Gia đình tôi hơi khó khăn nên tôi không học tiếp mà đi làm để phụ cho gia đình, nhưng anh khuyên tôi mãi hãy học tiếp tương lai sẽ tốt hơn cho hai đứa và thế là tôi đã cố gắng vừa làm vừa học. Bình yên và hạnh phúc trong tình yêu, quan tâm, động viên trong học tập và tôi luôn hãnh diện với bạn bè vì mình có một người yêu như anh.

Nhưng điều lo sợ trong tôi đã đến, đó là tôi hay tin gia đình anh không thích tôi, không muốn tôi đến với anh. Tôi rất đau, đau nhiều lắm không biết vì sao gia đình anh lại không chấp nhận mình, rồi anh khuyên tôi cố gắng lên và đừng suy nghĩ, hai đứa vẫn hi vọng sau khi ra trường chắc ba, mẹ không ngăn cấm nữa. Tôi khóc rất nhiều vì một ngày nào đó tôi sẽ mất anh, tôi xem anh như cuộc sống của mình và anh hứa sẽ không bao giờ lìa xa tôi dù có chuyện gì xảy ra, vậy mà…

Tôi bị quá nhiều áp lực từ mọi người, tôi không nghĩ chính mình là người nói lời chia tay anh, vậy mà điều đó đã phát ra chính vào ngày mùng 2 tết. Tôi đã nghĩ nói như vậy để anh sẽ cố gắng níu kéo giữ tôi lại, nhưng không ngờ anh chấp nhận và nói không muốn vì anh mà ba, mẹ anh buồn.

Vì sao vậy anh? Giữa hiếu và tình anh không thể chọn cả hai sao? Em không quan trọng với anh nữa sao? Hàng trăm câu hỏi hiện ra trước mắt tôi. Và một cái tết chìm ngập trong nước mắt, dường như tôi không thở được nữa và tôi vẫn không tưởng tượng được là hai đứa phải xa nhau. Bao nhiêu kỉ niệm trong thời gian dài yêu nhau làm sao để xóa đi được. Tôi biết anh cũng đau và rất xót xa không khác gì tôi, nhưng anh không mang lại hạnh phúc được cho tôi cũng vì anh không muốn gia đình buồn.

Hai năm đã trôi qua, tôi luôn đau khổ, tuyệt vọng và tôi biết đã mất anh thật rồi, nhưng tôi không thể quên những gì mình đã từng gắn bó. Cũng có nhiều người đến ngỏ lời với tôi nhưng tôi không chấp nhận bởi hình bóng anh luôn hiện lên. Tôi chỉ còn biết là để thời gian làm mờ đi tất cả và đã cố gắng sống tốt vì anh muốn tôi luôn hạnh phúc, vui vẻ. Nhưng hai năm qua dường như tôi không vui vẻ được với bất kỳ ai, tôi chỉ biết sống vì được sống và tự an ủi cho số phận của mình.

Có lẽ bây giờ anh đã có người yêu khác và sống hạnh phúc, nhưng sao tôi không làm được? Bởi tình yêu tôi đã giành trọn cho anh?

Dù sao tôi cũng mong anh tìm được một người mà ba, mẹ anh hài lòng, anh hãy làm tròn chữ hiếu mà anh đã chọn và cho rằng đó là cuộc sống của anh. Chúc anh hạnh phúc!