Chiqn
15-10-09, 03:16 PM
Đã gần 9 năm kể từ ngày tôi gặp người ấy, ánh mắt trìu mến và cái nhìn ngây ngô của người ấy. Nụ cười ấy, ánh nhìn ấy làm tôi nhớ mãi.:D
Thời gian trôi đi như vừa trãi qua một giấc ngủ dài, giấc ngủ có những buồn – vui, nhớ - thương đan xen vào nhau và cũng có biết bao chuyện đã xảy ra. Cũng đã có một khoảng thời gian dài tôi xa người ấy, tôi hỏi khi tôi đi xa người ấy có buồn không? Tôi nhận lại một câu trả lời rất chi là chân thành: người ấy có nhớ tôi. Chỉ nhớ thôi chứ không buồn. :-S
Ngày tôi trở về người ấy cũng gặp, cũng đi chơi, cũng "theo đuổi" tôi như ngày nào. Và người ấy biết biểu lộ tình cảm với tôi nhiều hơn. Vào buổi chiều nọ, người ấy ôm cổ tôi và hỏi rằng: sao về chơi có 4 ngày rồi vào liền vậy? để thứ 2 tuần sau vào có được không? Người ấy muốn tôi ở lại vài ngày nữa ( cũng có khi người ấy nói không muốn tôi đi). Trong lòng tôi cũng vui và muốn vậy lắm nhưng không thể được. Tôi trả lời rằng: Phải đi thôi, không được trể phép. Người ấy buồn rồi bỏ đi ( đi chơi đâu đó):P
Chiều hôm sau, tôi đi chơi với một người bạn. Người ấy thấy vậy, buồn, đã khóc trước mặt tôi và người kia. Nhưng rồi khi tôi trở về thì mọi chuyện vẫn bình thường, người ấy chỉ hỏi tôi một câu rằng: sao lại bỏ người ấy mà đi chơi với người kia? Ôi, nghe thật là buồn và thương vô cùng.>:D<
Tôi trở lại Sài Gòn 24 ngày kể từ khi xa người ấy, không biết sao nhưng giờ ngồi đây tôi nhớ người ấy vô cùng:>. Người ấy không còn gọi điện cho tôi nữa, Bùn thiệt.:(
Notes: Người ấy của tôi 9 tuổi :-$
Thời gian trôi đi như vừa trãi qua một giấc ngủ dài, giấc ngủ có những buồn – vui, nhớ - thương đan xen vào nhau và cũng có biết bao chuyện đã xảy ra. Cũng đã có một khoảng thời gian dài tôi xa người ấy, tôi hỏi khi tôi đi xa người ấy có buồn không? Tôi nhận lại một câu trả lời rất chi là chân thành: người ấy có nhớ tôi. Chỉ nhớ thôi chứ không buồn. :-S
Ngày tôi trở về người ấy cũng gặp, cũng đi chơi, cũng "theo đuổi" tôi như ngày nào. Và người ấy biết biểu lộ tình cảm với tôi nhiều hơn. Vào buổi chiều nọ, người ấy ôm cổ tôi và hỏi rằng: sao về chơi có 4 ngày rồi vào liền vậy? để thứ 2 tuần sau vào có được không? Người ấy muốn tôi ở lại vài ngày nữa ( cũng có khi người ấy nói không muốn tôi đi). Trong lòng tôi cũng vui và muốn vậy lắm nhưng không thể được. Tôi trả lời rằng: Phải đi thôi, không được trể phép. Người ấy buồn rồi bỏ đi ( đi chơi đâu đó):P
Chiều hôm sau, tôi đi chơi với một người bạn. Người ấy thấy vậy, buồn, đã khóc trước mặt tôi và người kia. Nhưng rồi khi tôi trở về thì mọi chuyện vẫn bình thường, người ấy chỉ hỏi tôi một câu rằng: sao lại bỏ người ấy mà đi chơi với người kia? Ôi, nghe thật là buồn và thương vô cùng.>:D<
Tôi trở lại Sài Gòn 24 ngày kể từ khi xa người ấy, không biết sao nhưng giờ ngồi đây tôi nhớ người ấy vô cùng:>. Người ấy không còn gọi điện cho tôi nữa, Bùn thiệt.:(
Notes: Người ấy của tôi 9 tuổi :-$