Cherish
07-10-09, 04:40 PM
Tuổi trẻ, í nhầm trẻ tuổi:>
Nhỏ tuổi, mà không tuổi nhỏ.;;)
Thời tiểu học, kái thời mà đời sống – kinh tế của người nông dân đang “trên đà” phát triển. Lúc đó nhà nào cũng chỉ dùng đèn dầu vì dây điện thiếu nên chưa kéo điện về thắp sáng những làng quê.:(
Nhà tôi cũng vậy, cha tôi luôn để những cây đèn ở “chế đô” sẳn sàng chiếu sáng, đặc biệt là trên bàn thờ lúc nào ánh đèn cũng “ lu lu” cháy.<:-P
Ngày ấy _ kái ngày tôi học tiểu học, cha tôi thường bảo tôi đi mua dầu hỏa. Oh. Cái này thì thích lém nè:D. Có ai biết sao hônk, tại vì tôi biết thế nào cũng còn dư tiền;). Số tiền ấy tôi để dành và ….. cất kỷ vào trang vở.
Buổi trưa đến trường, xếp hàng vào lớp và tôi vẫn không “ nôn nóng” lấy quyển vở đó ra đâu nha. Tôi sợ mấy đứa bạn nhìn thấy là … thôi đó hê.:((
Đợi mãi rồi cũng đến giờ ra chơi, tôi lấy tiền ra, có ai đoán được là bao nhiu không nhỉ? Cũng tàm tạm ( so với cái thời ấy). Woa, B-) 500 VNĐ, xỉu chưa? Có ngừ xỉu rùi kìa, haha:))
Mà cái tính tôi hồi đó xấu lắm nha :-$( Nói nhỏ thôi nhé). Ui za, ick kỉ thôi đừng hỏi_ sợ lun, chơi thì nhiều bạn nhưng đến khi mua kẹo kế là rủ có một bạn thôi. Lạy chúa luôn đó ha. :P
Nhớ lại thử xem nào? Mắc cở chit đi được, hehe. Cầm 500 VNĐ mua kẹo nhưng vẫn còn tiền, ( còn thối 200 VNĐ). Hình như là gần đến giờ vào lớp rồi, chạy thôi.
Tùng – tùng - tùng_ tiếng trống báo hiệu hết giờ ra chơi đó mà8-}. Vào lớp việc đầu tiên là cất lại 200 VNĐ cái cô kia thối lại, việc thứ hai là cho bạn 2 cái kẹo, còn lại 4 cái, en 1 cái và … để dành nhá.=P~
Một hồi trống vang lên, thôi về nhé. Ôi! các bạn đừng theo tôi nữa, giờ về rồi mà. Còn một cái kẹo thôi – cho hai bạn nè. Hết rồi nha. bạn Hiền cắn một nữa rồi đưa cho bạn Lan một nữa nghen. Mai mua cho tiếp.:d
Uí trời ơi, “ mai mua cho tiếp” – en hàng quá hen.=))
- “Cha ơi, con đi mua dầu nghen? Uh, con nói mẹ đưa tiền mua 2.000 dầu, 1 pó nhang lớn, 1 bao bánh nổ”.
- Dạ! Woa tiếng dạ sao nghe ngoan quá;)
Một năm…
Hai năm….
Cha ơi, con đi mua dầu nghen? Uh, mà cũng còn dầu thắp hết hôm nay, để mai con hễ mua.:(
…………….
Rồi… tôi cũng không được mua dầu nữa, chuyển “ nghề” cho thèn em út nó mua ( giờ nó lớn rùi). Hehe.
Lên cấp II, lớn rồi, “ bik rồi”#-o
Cấp III, lớn hơn rồi, “ bik hơn rồi” Bik zị rồi. Không còn “ mai mua cho tiếp” nữa.
Giờ cái gì cũng riêng mà, hết rồi cái thời en chung ấy. Nghĩ rằng sẽ không còn phải ăn chung…. Đại loại là chung gì gì với ai nữa. Vậy mà… lại chung cái kẹo giống như ngày tụi bạn kén kẹo thiệt.
Ê, ngày đó tôi không có lột bao, lột võ kẹo cho bạn nào, cũng không ăn chung kẹo như vậy bao giờ đâu đó. Mà cũng chưa ai bảo tôi lột kẹo dùm như vậy cả.:-O
Mà nè, viên kẹo bạn đưa cho tôi đó - tôi cũng trả lại theo đúng vị trí củ khi ngồi trên xe rồi đó nhé. Tôi lớn rồi, không lẽo đẽo chạy theo xin kẹo nữa đâu nha.:P
Mà…. Có lẽ bạn không còn nhớ đã cho tôi kẹo? Cũng không còn nhớ bạn đã nhờ tôi lột kẹo cho bạn phải hôn? Cũng không còn nhớ bạn đã nói gì với tôi? Riêng tôi – tôi vẫn nhớ tất cả. Nhớ như một lời hứa của mẹ đi chợ mua quà con vậy. Bạn sợ chưa nào? Nói vậy thôi chứ đừng thấy tôi mà chạy bạn nhé. Tôi không vậy đâu.:(
Nhỏ tuổi, mà không tuổi nhỏ.;;)
Thời tiểu học, kái thời mà đời sống – kinh tế của người nông dân đang “trên đà” phát triển. Lúc đó nhà nào cũng chỉ dùng đèn dầu vì dây điện thiếu nên chưa kéo điện về thắp sáng những làng quê.:(
Nhà tôi cũng vậy, cha tôi luôn để những cây đèn ở “chế đô” sẳn sàng chiếu sáng, đặc biệt là trên bàn thờ lúc nào ánh đèn cũng “ lu lu” cháy.<:-P
Ngày ấy _ kái ngày tôi học tiểu học, cha tôi thường bảo tôi đi mua dầu hỏa. Oh. Cái này thì thích lém nè:D. Có ai biết sao hônk, tại vì tôi biết thế nào cũng còn dư tiền;). Số tiền ấy tôi để dành và ….. cất kỷ vào trang vở.
Buổi trưa đến trường, xếp hàng vào lớp và tôi vẫn không “ nôn nóng” lấy quyển vở đó ra đâu nha. Tôi sợ mấy đứa bạn nhìn thấy là … thôi đó hê.:((
Đợi mãi rồi cũng đến giờ ra chơi, tôi lấy tiền ra, có ai đoán được là bao nhiu không nhỉ? Cũng tàm tạm ( so với cái thời ấy). Woa, B-) 500 VNĐ, xỉu chưa? Có ngừ xỉu rùi kìa, haha:))
Mà cái tính tôi hồi đó xấu lắm nha :-$( Nói nhỏ thôi nhé). Ui za, ick kỉ thôi đừng hỏi_ sợ lun, chơi thì nhiều bạn nhưng đến khi mua kẹo kế là rủ có một bạn thôi. Lạy chúa luôn đó ha. :P
Nhớ lại thử xem nào? Mắc cở chit đi được, hehe. Cầm 500 VNĐ mua kẹo nhưng vẫn còn tiền, ( còn thối 200 VNĐ). Hình như là gần đến giờ vào lớp rồi, chạy thôi.
Tùng – tùng - tùng_ tiếng trống báo hiệu hết giờ ra chơi đó mà8-}. Vào lớp việc đầu tiên là cất lại 200 VNĐ cái cô kia thối lại, việc thứ hai là cho bạn 2 cái kẹo, còn lại 4 cái, en 1 cái và … để dành nhá.=P~
Một hồi trống vang lên, thôi về nhé. Ôi! các bạn đừng theo tôi nữa, giờ về rồi mà. Còn một cái kẹo thôi – cho hai bạn nè. Hết rồi nha. bạn Hiền cắn một nữa rồi đưa cho bạn Lan một nữa nghen. Mai mua cho tiếp.:d
Uí trời ơi, “ mai mua cho tiếp” – en hàng quá hen.=))
- “Cha ơi, con đi mua dầu nghen? Uh, con nói mẹ đưa tiền mua 2.000 dầu, 1 pó nhang lớn, 1 bao bánh nổ”.
- Dạ! Woa tiếng dạ sao nghe ngoan quá;)
Một năm…
Hai năm….
Cha ơi, con đi mua dầu nghen? Uh, mà cũng còn dầu thắp hết hôm nay, để mai con hễ mua.:(
…………….
Rồi… tôi cũng không được mua dầu nữa, chuyển “ nghề” cho thèn em út nó mua ( giờ nó lớn rùi). Hehe.
Lên cấp II, lớn rồi, “ bik rồi”#-o
Cấp III, lớn hơn rồi, “ bik hơn rồi” Bik zị rồi. Không còn “ mai mua cho tiếp” nữa.
Giờ cái gì cũng riêng mà, hết rồi cái thời en chung ấy. Nghĩ rằng sẽ không còn phải ăn chung…. Đại loại là chung gì gì với ai nữa. Vậy mà… lại chung cái kẹo giống như ngày tụi bạn kén kẹo thiệt.
Ê, ngày đó tôi không có lột bao, lột võ kẹo cho bạn nào, cũng không ăn chung kẹo như vậy bao giờ đâu đó. Mà cũng chưa ai bảo tôi lột kẹo dùm như vậy cả.:-O
Mà nè, viên kẹo bạn đưa cho tôi đó - tôi cũng trả lại theo đúng vị trí củ khi ngồi trên xe rồi đó nhé. Tôi lớn rồi, không lẽo đẽo chạy theo xin kẹo nữa đâu nha.:P
Mà…. Có lẽ bạn không còn nhớ đã cho tôi kẹo? Cũng không còn nhớ bạn đã nhờ tôi lột kẹo cho bạn phải hôn? Cũng không còn nhớ bạn đã nói gì với tôi? Riêng tôi – tôi vẫn nhớ tất cả. Nhớ như một lời hứa của mẹ đi chợ mua quà con vậy. Bạn sợ chưa nào? Nói vậy thôi chứ đừng thấy tôi mà chạy bạn nhé. Tôi không vậy đâu.:(