PDA

View Full Version : Bão về... xin cho con được trở về với miền Trung


Hoang_philong
05-10-09, 05:16 PM
Tân sinh viên ... nhớ nhà ... nhớ miền Trung.



Tin tức mọi nơi lại đổ về ...

Miền Trung lại bão ...

Cơn bão đầu…

Rồi sẽ bão nhiều nữa ... nhiều lắm ...

Hồi con 5 tuổi.

Bão về.

Gió rít lên từng cơn.

Mạnh bạo dữ dằn.

Căn nhà mình lúc đó cũng còn lụp xụp lắm mẹ nhỉ?

Con nằm yên trong nhà, lắng nghe từng thanh âm của bão. Háo hức ngắm nhìn sức mạnh của thiên nhiên. Như vừa nhìn thấy được một điều gì đó mới mẻ. Con vẫn thấy căn nhà ấm cúng lắm ...

Đối với trẻ con niềm háo hức qua nhanh, con quấn mình trong chăn ấm ngủ giấc ngon lành …

Chỉ thoáng thốc trong vài lần thức giấc.

Con vẫn thấy ba mẹ ngồi đó.

Trông chừng…

Bão.

Hồi hộp theo từng mảnh tôn nhấp lên nhấp xuống như muốn rời khỏi cái khung nhà nhỏ bé kia. Chốc chốc, ba lại đi xem cái côt nhà này, cái cánh cửa kia có được gài chặt không?

Để sáng mai con thức dậy, ba má với đôi mắt thâm quầng.

Thở phào nhẹ nhõm: Bão qua rồi con ạ!

http://i467.photobucket.com/albums/rr31/quangngai_photos/yeuquangngai_net/images1863245_bao1.jpg
Ảnh minh họa: Hải Châu


Lên 10 tuổi.

Bão lại về.

Gió vẫn rít từng cơn mạnh lắm.

Căn nhà mình đã được sửa sang đôi chút. Nhưng vẫn còn nhỏ bé quá.

Con không còn ở trong nhà nữa. Lớn rồi, lại lăng xăng cùng ba mẹ phòng chống, xúc đất vào bao cát, di chuyển, phát cây, đè các mái tôn.

Nhìn ra xung quanh, người người đều như gia đình nó.

Hồ hởi lắm. Lâu rồi mọi người lại không cùng làm một việc gì. Bão với nó như một phương tiện để kết nối những con người với nhau .

Ba mẹ nó vẫn nhìn về cơn bão, thức một đêm để lo lắng. Rồi khi cơn bão qua, nhẹ nhõm: Bão qua rồi đấy con ạ! Nó vẫn còn nằm trong vòng tay ba mẹ, và được ba mẹ bao bọc lắm ...

Con vẫn nhớ những lần sau cơn bão theo mấy anh chị đi lội nước. Dọc nước lúc đó vui lắm, lội theo dòng nước xoáy, chảy xiết. Rồi khi về nhà lại bị ba mẹ la hoài, bé con quá, biết đâu rằng dòng nước đó có thể cuốn đi đứa bé như nó ...

Lúc đó nhà mình đã có ti vi rồi. Xem thời sự, lại thấy bao nhiêu cảnh thương tâm, trẻ con vơ vất theo dòng nước, căn nhà lại bị cuốn đi… Sao nó chỉ thấy mình chút động lòng rồi hờ hững?

http://i467.photobucket.com/albums/rr31/quangngai_photos/yeuquangngai_net/images1863252_bao3.jpg
Ảnh minh họa: Hải Châu


Lên 14 tuổi…

Bão cũng về đều đặn mỗi năm như một chu kì.

Con lại bước vào tuổi mới lớn.

Nhiều suy nghĩ rắc rối, lung tung lắm chuyện bạn bè chuyện vu vơ ...

Hình như con đã không còn ngắm bão với những lần trước, bão qua đi…

Chỉ với những lần giận hờn vô cớ thôi ... chỉ thả mình vào dòng nước băng qua đường…

Hinh như con còn vô tư hơn cả thời con nít.

17 tuổi ...

Khi những cảm giác đã trở về ..

Con không còn thấy bão mạnh năm nay nữa, bão về với miền Bắc xa xôi ...

Chỉ còn những cơn mưa nhẹ dịu, không dai dẳng nữa ...

Ba đi chống bão cho những nơi khác. Ba là công an phải lo cho nhân dân chứ! Con không còn trách ba vì điều đó nữa…

Con lớn rồi, lại thấy mình có những cảm nhận khác.

Con thấy một chút gì đó tiếc nuối sao chỗ mình không bão để được nghỉ học. Con nít quá!

Con mong lại được nhìn thấy cảnh hàng xóm cùng nhau chống lũ, mong lại cùng nhà mình ngồi nhìn và đợi cơn bão qua.

Con thấy được sức mạnh của thiên nhiên …

Và điều quan trọng nhất … Con đã cảm nhận được những nỗi đau ê chề khi mùa bão qua. Để biết đồng cảm với cảnh những em bé vất vơ đó, với những con người đội bão đi cứu lũ với hoàn cảnh của người khác để căm ghét những cơn bão qua ... Để con biết chia sẻ, để con thấy mình lớn lên trong nhận thức. Để con có động lực cố gắng hoc hành. Để con thêm yêu quê hương mình và mọi miền Tổ quốc.

http://i467.photobucket.com/albums/rr31/quangngai_photos/yeuquangngai_net/images1863254_bao4.jpg
Ảnh minh họa: Quốc Huy


18 tuổi rồi ...

Con đã là một tân sinh viên trong một trường đại học Ngoại Thương danh giá .

Con đang ở một nơi xa miền Trung yêu thương và nhìn về quê hưong yêu dấu ... Những tin tức từ quê hương gửi đến. 1000 km… Không phải là môt khoảng cách quá xa mà sao con thấy lòng mình rối lắm!

Cho con được trở về với miền Trung.

Cho con về với gia đình, với bão ...

Blog Vietnamnet

LieuThienTu
14-10-09, 01:27 PM
uhm....đúng là nhận thức của mình về những cơn bão, về những mùa lũ khác nhau theo tuổi thât...
Lúc xưa thì thik lụt lắm, lụt được nghỉ học, được đi lội nước, đi xem nước....Nhưng càng ngày càng lớn thì mỗi mùa bão về là mỗi lần tim mình lặng đi từng nhịp theo những tin bão...

Mùa bão năm nay....cứ nghĩ đến là mắt đã cay...
hì hì năm nay có dịp về Qng sau bão mấy ngày, hic tiêu điều thật...đi trên đường mà cứ nhìn nhìn ngó ngó...^^ Cái khung chữ bằng cây "Thành Phố Quảng Ngãi kính chào quý khách" ở bên đầu cầu TRà Khúc bị tan tành luôn....

@ Hoangphilong: nghe đến cái trường ĐH Ngoại Thương danh giá....:)) có phải em năm nhất không? hì hì cứ học nữa đi em, xem thử nó danh giá như thế nào....hì hì. Chị cũng là FTUer Hà Nội, năm 3 rùi. Rất vui nếu dc làm quen! (nếu như có nhầm lẫn gì về ngôi thứ thì srr nghen)