quangngai_group
16-09-09, 01:28 PM
Cờ bạc nói chung và chơi đề nói riêng khiến nhiều gia đình bị khuynh gia bại sản, tan cửa nát nhà. Thế nhưng hiện nay tại KKT Dung Quất, hằng ngày nhiều người vẫn đang mù quáng lao vào vòng xoáy đầy ma lực của số đề.
http://i467.photobucket.com/albums/rr31/quangngai_photos/yeuquangngai_net/images257891_de.jpg
Quán nước mía này cũng là một địa điểm ghi đề.
Trong vai một dân chơi số đề, chúng tôi tìm đến khu vực chợ Bình Trị vào khoảng 15 giờ chiều. Tại đây, chúng tôi đếm được 7 điểm ghi số đề. Không khí ghi đề diễn ra khá nhộn nhịp. Bước vào một điểm ghi đề, người phụ nữ tên T. đang ghi số cho khách trên chiếc tủ bày bán sim, card điện thoại. Không ngẩng mặt lên, bà hỏi: "Số mấy?". "88, đầu cuối, 50.000 đồng"- tôi trả lời. Chưa đầy 30 giây, bà T. trao cho tôi tờ giấy ghi số nhỏ xíu. Dân ghi đề có người vào ghi rồi đi ngay, có người nán lại xem kết quả của những ngày hôm trước, rồi mới chọn số. Hết người này đến người khác, cứ thế người ra kẻ vào. Sau khi rời điểm ghi đề, chúng tôi vào quán nước đối diện, lúc này là 15 giờ 30 phút, người đến ghi đề đã đông hơn trước.
Chúng tôi đến địa điểm ghi đề tiếp theo, là một ngôi nhà nhỏ nằm cách cổng chính Nhà máy Lọc dầu Dung Quất khoảng 200m. Bà N. đang cặm cụi ghi đề cho khách, không để ý đến sự xuất hiện của những người mới bước vào. Liếc nhìn tờ giấy ghi số chúng tôi thấy một người đàn ông đánh lô 32, với số tiền 700.000 đồng. Khách vừa đi, tôi vội hỏi: "Ở đây ghi đề có hạn chế số tiền không?". Nhìn chúng tôi một hồi, bà N. trả lời: "Không". Sau đó bà lại tiếp tục với công việc...
Rời xã Bình Trị chúng tôi đến khu vực gần một nhà máy ở xã Bình Đông. Tại cổng phụ của nhà máy, 3 phụ nữ đang nghe điện thoại, tay ghi chép lia lịa. Thấy tôi thắc mắc, người bạn đi cùng cho biết: "Họ đang ghi số đề đấy!". Tôi hỏi: "Ghi số sao lại không thấy người đánh?". Anh ta cười: "Đây là khu vực ghi đề dành cho những công nhân của nhà máy. Vì đang trong giờ làm việc, họ không thể ra ngoài được, nên phải điện ra ghi số, tan ca sẽ trả tiền". Giống như ở xã Bình Trị, những điểm ghi đề ở đây bắt đầu hoạt động từ 13 giờ đến 16 giờ 30, trước giờ xổ số 30 phút.
Anh bạn đi cùng đưa tôi đến khu tái định cư thôn Vĩnh Trà (xã Bình Thạnh). Có thể nói, đây là khu vực ghi đề nhộn nhịp nhất của KKT Dung Quất. Tại một điểm ghi đề ở phía Tây khu Tái định cư, khoảng hai chục người đang chen chúc nhau để ghi số, trong đó có những thiếu niên chừng 15, 16 tuổi. Tôi vừa bước vào bên trong, người đàn ông đang ghi đề cho khách, cười bảo: "Chú em thông cảm, ở đây không ghi đề cho người lạ". Tôi bảo mình là người mới "nhập cư", được K, thợ điện giới thiệu sang đây. Ông ta "à" lên một tiếng, bảo: "Sao không nói sớm? Thằng K hôm qua trúng con 56 nhưng chưa thấy đến lấy tiền. Nó là khách quen ở đây đấy!".
Mỗi ngày cả sáng lẫn chiều, tại các quán cà phê, quán nhậu, các gia đình ở KKT Dung Quất, chuyện những giấc mơ, đánh con mấy "chai", mấy "xị", ai được ai mất và cả những bức xúc, cay cú… đã trở thành đề tài chính cho những cuộc luận bàn.
Đối tượng ghi đề có đủ thành phần: Công nhân, nông dân, học sinh... Tất cả họ đều có một điểm chung: Mơ đổi đời từ những con số. Nhưng người trúng thì rất ít, còn người trật thì đâu đâu cũng thấy. Nhiều người rơi vào cảnh nợ nần do đánh số đề. Chị K (45 tuổi), ở Vức 2 (Bình Thuận), dù chỉ ở nhà làm nội trợ, nhưng nghe nói đánh số đề có thể kiếm được nhiều tiền, chị lao vào đánh. Càng đánh, chị càng thua, phải đi vay mượn của người thân, hàng xóm. Đến lúc không vay được nữa, chị quay sang bán tất cả đồ dùng trong nhà. Với H (25 tuổi), nhân viên một khách sạn ở KKT Dung Quất, lí do đánh đề của anh đơn giản chỉ là mong có được nhiều tiền để… cưới vợ. Nhưng cuối cùng lại rơi vào cảnh "tiền mất tật mang", nợ nần ngày càng chồng chất, bị người yêu "đá" vì không chấp nhận một người yêu là con "ma đề".
Còn V. (28 tuổi, quê Hà Tĩnh), công nhân nhà máy X, việc đánh đề giống như cơm ăn nước uống hằng ngày. V. là khách quen của một điểm ghi đề trước cổng nhà máy. Mỗi ngày, V. đều chọn cho mình một con số để ghi, nhiều lúc không có tiền, nhưng là khách quen nên anh được "chiếu cố". Đến kỳ nhận lương, phần lớn V. phải nộp hết cho chủ đề. Do vậy, dù đã làm ở đây được 4 năm với mức lương gần 4 triệu đồng/tháng, nhưng nợ vẫn hoàn nợ. Mới đây anh phải vay nóng của bạn 1,5 triệu đồng để về quê vì mẹ bị ốm.
Mong sao các cơ quan chức năng nhanh chóng vào cuộc, kịp thời ngăn chặn và dẹp bỏ dịch đề ở KKT Dung Quất, trả lại cuộc sống bình yên cho người dân nơi đây…
http://i467.photobucket.com/albums/rr31/quangngai_photos/yeuquangngai_net/images257891_de.jpg
Quán nước mía này cũng là một địa điểm ghi đề.
Trong vai một dân chơi số đề, chúng tôi tìm đến khu vực chợ Bình Trị vào khoảng 15 giờ chiều. Tại đây, chúng tôi đếm được 7 điểm ghi số đề. Không khí ghi đề diễn ra khá nhộn nhịp. Bước vào một điểm ghi đề, người phụ nữ tên T. đang ghi số cho khách trên chiếc tủ bày bán sim, card điện thoại. Không ngẩng mặt lên, bà hỏi: "Số mấy?". "88, đầu cuối, 50.000 đồng"- tôi trả lời. Chưa đầy 30 giây, bà T. trao cho tôi tờ giấy ghi số nhỏ xíu. Dân ghi đề có người vào ghi rồi đi ngay, có người nán lại xem kết quả của những ngày hôm trước, rồi mới chọn số. Hết người này đến người khác, cứ thế người ra kẻ vào. Sau khi rời điểm ghi đề, chúng tôi vào quán nước đối diện, lúc này là 15 giờ 30 phút, người đến ghi đề đã đông hơn trước.
Chúng tôi đến địa điểm ghi đề tiếp theo, là một ngôi nhà nhỏ nằm cách cổng chính Nhà máy Lọc dầu Dung Quất khoảng 200m. Bà N. đang cặm cụi ghi đề cho khách, không để ý đến sự xuất hiện của những người mới bước vào. Liếc nhìn tờ giấy ghi số chúng tôi thấy một người đàn ông đánh lô 32, với số tiền 700.000 đồng. Khách vừa đi, tôi vội hỏi: "Ở đây ghi đề có hạn chế số tiền không?". Nhìn chúng tôi một hồi, bà N. trả lời: "Không". Sau đó bà lại tiếp tục với công việc...
Rời xã Bình Trị chúng tôi đến khu vực gần một nhà máy ở xã Bình Đông. Tại cổng phụ của nhà máy, 3 phụ nữ đang nghe điện thoại, tay ghi chép lia lịa. Thấy tôi thắc mắc, người bạn đi cùng cho biết: "Họ đang ghi số đề đấy!". Tôi hỏi: "Ghi số sao lại không thấy người đánh?". Anh ta cười: "Đây là khu vực ghi đề dành cho những công nhân của nhà máy. Vì đang trong giờ làm việc, họ không thể ra ngoài được, nên phải điện ra ghi số, tan ca sẽ trả tiền". Giống như ở xã Bình Trị, những điểm ghi đề ở đây bắt đầu hoạt động từ 13 giờ đến 16 giờ 30, trước giờ xổ số 30 phút.
Anh bạn đi cùng đưa tôi đến khu tái định cư thôn Vĩnh Trà (xã Bình Thạnh). Có thể nói, đây là khu vực ghi đề nhộn nhịp nhất của KKT Dung Quất. Tại một điểm ghi đề ở phía Tây khu Tái định cư, khoảng hai chục người đang chen chúc nhau để ghi số, trong đó có những thiếu niên chừng 15, 16 tuổi. Tôi vừa bước vào bên trong, người đàn ông đang ghi đề cho khách, cười bảo: "Chú em thông cảm, ở đây không ghi đề cho người lạ". Tôi bảo mình là người mới "nhập cư", được K, thợ điện giới thiệu sang đây. Ông ta "à" lên một tiếng, bảo: "Sao không nói sớm? Thằng K hôm qua trúng con 56 nhưng chưa thấy đến lấy tiền. Nó là khách quen ở đây đấy!".
Mỗi ngày cả sáng lẫn chiều, tại các quán cà phê, quán nhậu, các gia đình ở KKT Dung Quất, chuyện những giấc mơ, đánh con mấy "chai", mấy "xị", ai được ai mất và cả những bức xúc, cay cú… đã trở thành đề tài chính cho những cuộc luận bàn.
Đối tượng ghi đề có đủ thành phần: Công nhân, nông dân, học sinh... Tất cả họ đều có một điểm chung: Mơ đổi đời từ những con số. Nhưng người trúng thì rất ít, còn người trật thì đâu đâu cũng thấy. Nhiều người rơi vào cảnh nợ nần do đánh số đề. Chị K (45 tuổi), ở Vức 2 (Bình Thuận), dù chỉ ở nhà làm nội trợ, nhưng nghe nói đánh số đề có thể kiếm được nhiều tiền, chị lao vào đánh. Càng đánh, chị càng thua, phải đi vay mượn của người thân, hàng xóm. Đến lúc không vay được nữa, chị quay sang bán tất cả đồ dùng trong nhà. Với H (25 tuổi), nhân viên một khách sạn ở KKT Dung Quất, lí do đánh đề của anh đơn giản chỉ là mong có được nhiều tiền để… cưới vợ. Nhưng cuối cùng lại rơi vào cảnh "tiền mất tật mang", nợ nần ngày càng chồng chất, bị người yêu "đá" vì không chấp nhận một người yêu là con "ma đề".
Còn V. (28 tuổi, quê Hà Tĩnh), công nhân nhà máy X, việc đánh đề giống như cơm ăn nước uống hằng ngày. V. là khách quen của một điểm ghi đề trước cổng nhà máy. Mỗi ngày, V. đều chọn cho mình một con số để ghi, nhiều lúc không có tiền, nhưng là khách quen nên anh được "chiếu cố". Đến kỳ nhận lương, phần lớn V. phải nộp hết cho chủ đề. Do vậy, dù đã làm ở đây được 4 năm với mức lương gần 4 triệu đồng/tháng, nhưng nợ vẫn hoàn nợ. Mới đây anh phải vay nóng của bạn 1,5 triệu đồng để về quê vì mẹ bị ốm.
Mong sao các cơ quan chức năng nhanh chóng vào cuộc, kịp thời ngăn chặn và dẹp bỏ dịch đề ở KKT Dung Quất, trả lại cuộc sống bình yên cho người dân nơi đây…