quangngai_group
15-09-09, 03:47 PM
Việt Nam là một trong 20 nước trên thế giới có nền văn hóa riêng, là cái nôi của loài người, trải qua nhiều biến thiên của lịch sử, người cổ Việt Nam trưởng thành và có những bước sáng tạo trong cuộc sống, có nhiều cải biến nâng cao hiệu quả lao động. Cách đây khoảng 4000 năm lịch sử, người cổ Việt đã biết đấu tranh với thiên nhiên để tồn tại cuộc sống, thời gian đó mực nước biển Đô ng lùi dần mở rộng vùng hạ lưu tạo nên nhiều dải đồng bằng bằng xuyên suốt nước Việt, đó là yếu tố thuận lợi cho con người cư trú và phát triển.
Trong sự tồn tại và phát triển đi lên, cư dân mỗi vùng đều có nét văn hóa riêng, nhưng đã biết kết hợp giao thương buôn bán với nhau - ở Bắc bộ có người Việt cổ với nền văn hóa Đông Sơn rực rực rỡ; ở Nam bộ có nền văn hóa Dốc Chùa; còn ở miền Trung có nền văn hóa Sa Huỳnh, nó là một nền văn hóa tiêu biểu cho đỉnh cao của quá trình phata triển văn hóa ở thời đại kim khí.
Văn hóa Sa Huỳnh trải dài từ bắc Trung bộ đến tận Đông Nam Bộ. Người ta biết được văn hóa Sa Huỳnh qua thông báo của Vi-net khi ông pháy hiện được 200 chiếc mộ chum vào năm 1909. Sau đó có nhiều học giả nước ngoài đến nghiên cứu văn hóa Sa Huỳnh, nhưng việc đánh giá còn nhiều hạn chế. Mãi đến năm 1975, ngành Khảo cổ học Việt Nam có điều kiện đi sâu và xa hơn đã đánh giá nền văn hóa Sa Huỳnh một cách toàn diện.
Năm 1978, Viện Khảo cổ học chi nhánh tại thành phố Hồ Chí Minh phối hợp với Bảo tàng Bình Định tiến hành khao sát và khai quật các điểm di tích liên quan đến văn hóa Sa Huỳnh trên đất Bình Định như di tích Truông xe, Thuận Đạo (Mỹ Thắng-Phù Mỹ), di tích Chánh Trạch (Mỹ Thọ-Phù Mỹ), di tích Hội Lộc (Nhơn Hội-Quy NHơn). Tại các địa điểm trên đã thu lượm được nhiều hiện vật về đồ đá, đồ gốm…Những hiện vật đó có nhiều loại, kích cỡ và tác dụng khác nhau. Về rìu đá có 9 chiếc dài từ 2,5-4,5cm, dày 1cm, mũi được vát mỏng thon dần về tay cầm, hạt đá to và thô có dạng vai hình răng trâu, 2 đục bằng đá dài 4cm màu nâu, mũi nhọn, hạt đá to và thô, 6 hòn kê bằng đá cuội màu xám cao 3cm, chính giữa các hòn kê có lõm, hạt đá to không nhẵn, có thể đây là phương tiện dùng để kê đập các vật khác, 2 bàn mài vòng bằng đá hạt nhỏ nhẵn mịn, chứng tỏ đậy là những di vật đã được sử dụng nhiều và một cuốc đá dài 22 cm, dày 2 cm, hạt đá nhỏ, thon dần về tay cầm, lưỡi có cạnh dạng hình thang. Với những di vật phát hiện có được từ nhỏ đến lớn nói lên phần nào trong lao động, người cổ Sa Huỳnh biết cải biến để đem lại hiệu quả cao hơn. Dần theo năm tháng, họ biết kết hợp sản xuất với việc đánh bắt hải sản qua 2 quả chì lưới dài 2 cm được làm bằng gốm, hai đầu thon nhỏ dần có hình quả ớt. Ngoài lao động để tồn tại, người Sa Huỳnh còn biết dùng các vật trang sức để làm tăng thêm vẻ đẹp cho mình qua 2 vòng đeo trang sức bằng đá đường kính 5cm với bản đeo nhỏ, hạt mịn và nhẵn. Dần về sau đòi hỏi cuộc sống ngày càng cao, ngoài việc dùng đá để làm công cụ sản xuất, người cổ Sa Huỳnh còn biết dùng đất sét để làm ra những sản phẩm như vò, bình, âu…để phục cuộc sống hoặc sử dụng hoặc sử dụng vào các mục đích khác. Với bình gốm màu cao 25 cm được nặn bằng tay, thân bàu, cổ thon, miệng loe, bên ngoài được trang trí hoa văn chấm giải, cùng nhiều mảnh nổi bằng gốm trang trí hoa văn khắc vạch…đã chứng minh nhận xét nói trên.
Với các di chỉ văn hóa Sa Huỳnh được phát hiện tại Bình Định cùng với số hiện vật có được, phần nào cho ta biết người Sa Huỳnh trước khi tiến vào Nam và đi các nơi đã có một thời gian cư trú trên đất Bình Định qua tầng văn hóa cư trú dày trên 1,3m ở Truông Xe.
Nền văn hóa Sa Huỳnh là nền văn hóa đại diện cho nền nông nghiệp cùng cuốc, còn nền văn hóa Bắc bộ đại diện cho nền nông nghiệp dùng cày lấy sức kéo trâu bò làm nền tảng cho sự phát triển xã hội, và ở Nam bộ có nền nông nghiệp lúa nước đại diện là những chiếc liềm cắt.
Dải đất miền Trung có nền văn hóa Sa Huỳnh phát triển, Bình Định là một trong những nơi được thừa hưởng nền văn hóa đó, tạo tiền đề cho nền văn hóa Chămpa phát triển rực rỡ sau này
Trong sự tồn tại và phát triển đi lên, cư dân mỗi vùng đều có nét văn hóa riêng, nhưng đã biết kết hợp giao thương buôn bán với nhau - ở Bắc bộ có người Việt cổ với nền văn hóa Đông Sơn rực rực rỡ; ở Nam bộ có nền văn hóa Dốc Chùa; còn ở miền Trung có nền văn hóa Sa Huỳnh, nó là một nền văn hóa tiêu biểu cho đỉnh cao của quá trình phata triển văn hóa ở thời đại kim khí.
Văn hóa Sa Huỳnh trải dài từ bắc Trung bộ đến tận Đông Nam Bộ. Người ta biết được văn hóa Sa Huỳnh qua thông báo của Vi-net khi ông pháy hiện được 200 chiếc mộ chum vào năm 1909. Sau đó có nhiều học giả nước ngoài đến nghiên cứu văn hóa Sa Huỳnh, nhưng việc đánh giá còn nhiều hạn chế. Mãi đến năm 1975, ngành Khảo cổ học Việt Nam có điều kiện đi sâu và xa hơn đã đánh giá nền văn hóa Sa Huỳnh một cách toàn diện.
Năm 1978, Viện Khảo cổ học chi nhánh tại thành phố Hồ Chí Minh phối hợp với Bảo tàng Bình Định tiến hành khao sát và khai quật các điểm di tích liên quan đến văn hóa Sa Huỳnh trên đất Bình Định như di tích Truông xe, Thuận Đạo (Mỹ Thắng-Phù Mỹ), di tích Chánh Trạch (Mỹ Thọ-Phù Mỹ), di tích Hội Lộc (Nhơn Hội-Quy NHơn). Tại các địa điểm trên đã thu lượm được nhiều hiện vật về đồ đá, đồ gốm…Những hiện vật đó có nhiều loại, kích cỡ và tác dụng khác nhau. Về rìu đá có 9 chiếc dài từ 2,5-4,5cm, dày 1cm, mũi được vát mỏng thon dần về tay cầm, hạt đá to và thô có dạng vai hình răng trâu, 2 đục bằng đá dài 4cm màu nâu, mũi nhọn, hạt đá to và thô, 6 hòn kê bằng đá cuội màu xám cao 3cm, chính giữa các hòn kê có lõm, hạt đá to không nhẵn, có thể đây là phương tiện dùng để kê đập các vật khác, 2 bàn mài vòng bằng đá hạt nhỏ nhẵn mịn, chứng tỏ đậy là những di vật đã được sử dụng nhiều và một cuốc đá dài 22 cm, dày 2 cm, hạt đá nhỏ, thon dần về tay cầm, lưỡi có cạnh dạng hình thang. Với những di vật phát hiện có được từ nhỏ đến lớn nói lên phần nào trong lao động, người cổ Sa Huỳnh biết cải biến để đem lại hiệu quả cao hơn. Dần theo năm tháng, họ biết kết hợp sản xuất với việc đánh bắt hải sản qua 2 quả chì lưới dài 2 cm được làm bằng gốm, hai đầu thon nhỏ dần có hình quả ớt. Ngoài lao động để tồn tại, người Sa Huỳnh còn biết dùng các vật trang sức để làm tăng thêm vẻ đẹp cho mình qua 2 vòng đeo trang sức bằng đá đường kính 5cm với bản đeo nhỏ, hạt mịn và nhẵn. Dần về sau đòi hỏi cuộc sống ngày càng cao, ngoài việc dùng đá để làm công cụ sản xuất, người cổ Sa Huỳnh còn biết dùng đất sét để làm ra những sản phẩm như vò, bình, âu…để phục cuộc sống hoặc sử dụng hoặc sử dụng vào các mục đích khác. Với bình gốm màu cao 25 cm được nặn bằng tay, thân bàu, cổ thon, miệng loe, bên ngoài được trang trí hoa văn chấm giải, cùng nhiều mảnh nổi bằng gốm trang trí hoa văn khắc vạch…đã chứng minh nhận xét nói trên.
Với các di chỉ văn hóa Sa Huỳnh được phát hiện tại Bình Định cùng với số hiện vật có được, phần nào cho ta biết người Sa Huỳnh trước khi tiến vào Nam và đi các nơi đã có một thời gian cư trú trên đất Bình Định qua tầng văn hóa cư trú dày trên 1,3m ở Truông Xe.
Nền văn hóa Sa Huỳnh là nền văn hóa đại diện cho nền nông nghiệp cùng cuốc, còn nền văn hóa Bắc bộ đại diện cho nền nông nghiệp dùng cày lấy sức kéo trâu bò làm nền tảng cho sự phát triển xã hội, và ở Nam bộ có nền nông nghiệp lúa nước đại diện là những chiếc liềm cắt.
Dải đất miền Trung có nền văn hóa Sa Huỳnh phát triển, Bình Định là một trong những nơi được thừa hưởng nền văn hóa đó, tạo tiền đề cho nền văn hóa Chămpa phát triển rực rỡ sau này