quangngai_group
22-04-11, 06:48 AM
Lần đầu tiên, 59 nữ cựu chiến binh tham gia trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của Trường Quân sự Quân khu 5 về gặp mặt nhân kỷ niệm 50 năm Ngày thành lập nhà trường và đón nhận danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân. Trong tiếng cười hạnh phúc có cả những giọt nước mắt bùi ngùi. Bao chuyện cũ ngỡ đã quên lại hiện về như mới hôm qua...
http://yeuquangngai.net/upload/images/yeuquangngai.net_drm2gd0j24k3ckh89r5m.jpg (http://yeuquangngai.net/upload/viewer.php?file=drm2gd0j24k3ckh89r5m.jpg)
Các nữ cựu quân nhân và lãnh đạo Trường Quân sự Quân khu 5 tại buổi gặp mặt.
Chuyện được các chị nhắc nhiều nhất vẫn là 16 lần nhà trường phải di chuyển địa điểm; rồi hàng chục lần bị địch càn quét, bao vây, bom đạn tứ bề, chất độc da cam tàn phá các khu vực tăng gia... Lương thực, thực phẩm khô kiệt, bước ra khỏi hầm chữ A là như “thần chết” đến gần, vậy mà những đôi chân mảnh mai ấy vẫn dũng cảm lên đường, băng rừng vượt suối, vượt qua cả sự truy kích của địch xuống đồng bằng cõng gạo, muối nuôi học viên. Có chị đội gạo nghất nghểu chẳng thấy đầu. Có chị vào rừng lấy rau, dẫm phải chông của Mỹ, tự xé áo cột vết thương, tiếp tục hái được rau mới trở về đơn vị. Củ khoai bị chất độc hóa học thối rữa chỉ còn cái lõi cứng ở trong, vậy mà các chị lặng lẽ xuống suối rửa sạch để ăn, nhường cơm cho học viên. Nhiều chị hiện nay đã bị ung thư, di chứng sang cả con. Có chị, chiến tranh đã cướp đi thiên chức làm mẹ...
Chị Trương Thị Loan ở phường Trần Hưng Đạo, thành phố Quảng Ngãi kể: “Có lần tôi cùng 7 người vừa hành quân xuống Cầu Dây thì gặp biệt kích, cả đoàn bị thương và hy sinh gần hết. Tôi lăn xuống suối nên thoát nạn, bò vào hang đá trú từ 3 giờ chiều đến 9 giờ sáng hôm sau, khi không còn nghe động tĩnh từ bên ngoài mới mon men trở ra, gặp một đơn vị bộ đội. Tối đó ngủ trong rừng, cột võng vào 2 cây sơn mà không biết. Hậu quả, cả người bị sưng phồng, da nứt nẻ, đau không chịu thấu”.
Câu chuyện của chị Nguyễn Thị Mẫn kể về chuyến đi lấy gạo gặp quân Mỹ ở hang đá Hùng Nghĩa (Đức Phổ, Quảng Ngãi) làm mọi người không khỏi khâm phục bản lĩnh và lòng dũng cảm của nữ quân nhân thời chiến. “Lần đó chúng tôi vừa mới hành quân đến Phổ Phong thì bị 2 tiểu đoàn Mỹ bao vây. Cả đoàn rút vào hang đá. Bọn chúng tiếp tục lùng sục. Một thằng Mỹ da đen phát hiện tôi trong ngách hang, mặt giáp mặt, nó hù dọa bằng tiếng Việt: “Không ra, cắt cổ”. Lợi dụng cái thân hình to cao của nó loay hoay tìm đường vào hang, tôi chạy vụt ra với ý nghĩ thà hy sinh chứ không để bị bắt sống. Nhờ chạy theo hình chữ chi nên tôi không bị dính đạn, dù chúng bắn như mưa. Khi địch rút, chúng tôi vào khiêng đồng đội. Thương nhất là anh Khanh y tá, hy sinh đang trong tư thế ngồi đè trên nghé gạo quyết không để kẻ thù lấy đi nguồn lương thực duy nhất của anh chị em. Chúng tôi lấy gạo đi rửa, máu của anh loang đỏ một quãng sông”.
Thiếu tướng Nguyễn Hải, nguyên Chính ủy nhà trường có mặt trong đêm giao lưu giữa các nữ cựu quân nhân với cán bộ, chiến sĩ nhà trường đã khiến mọi người xúc động khi ông kể từng tên người vắng mặt, số chị chưa có nhà, bị bệnh tật hiểm nghèo. Ông nói giọng trầm xuống: “Mình đàn ông còn thấy chiến trường quá khốc liệt, huống chi mấy em thuở ấy mới mười tám đôi mươi. Vậy mà chính các em dẻo dai hơn chúng tôi”.
Thượng tá QNCN Phan Thị Lý, Chủ tịch Hội Phụ nữ cơ sở Trường Quân sự Quân khu 5 cho biết: “Nhà trường đã nắm kỹ số lượng các chị để không ai bị lãng quên. Do đau yếu, bệnh tật chỉ có 59/77 chị có mặt trong buổi gặp gỡ này. Đơn vị đã liên lạc, hợp đồng xe với Bộ CHQS các tỉnh để đưa đón các chị chu đáo, tặng mỗi suất quà một tấm chăn đắp, chiếc áo và 500.000 đồng; riêng 11 chị khó khăn nhất được tặng 1 triệu đồng. Đây là nghĩa cử của cán bộ, chiến sĩ nhà trường thể hiện lòng biết ơn với các thế hệ đi trước”.
http://yeuquangngai.net/upload/images/yeuquangngai.net_drm2gd0j24k3ckh89r5m.jpg (http://yeuquangngai.net/upload/viewer.php?file=drm2gd0j24k3ckh89r5m.jpg)
Các nữ cựu quân nhân và lãnh đạo Trường Quân sự Quân khu 5 tại buổi gặp mặt.
Chuyện được các chị nhắc nhiều nhất vẫn là 16 lần nhà trường phải di chuyển địa điểm; rồi hàng chục lần bị địch càn quét, bao vây, bom đạn tứ bề, chất độc da cam tàn phá các khu vực tăng gia... Lương thực, thực phẩm khô kiệt, bước ra khỏi hầm chữ A là như “thần chết” đến gần, vậy mà những đôi chân mảnh mai ấy vẫn dũng cảm lên đường, băng rừng vượt suối, vượt qua cả sự truy kích của địch xuống đồng bằng cõng gạo, muối nuôi học viên. Có chị đội gạo nghất nghểu chẳng thấy đầu. Có chị vào rừng lấy rau, dẫm phải chông của Mỹ, tự xé áo cột vết thương, tiếp tục hái được rau mới trở về đơn vị. Củ khoai bị chất độc hóa học thối rữa chỉ còn cái lõi cứng ở trong, vậy mà các chị lặng lẽ xuống suối rửa sạch để ăn, nhường cơm cho học viên. Nhiều chị hiện nay đã bị ung thư, di chứng sang cả con. Có chị, chiến tranh đã cướp đi thiên chức làm mẹ...
Chị Trương Thị Loan ở phường Trần Hưng Đạo, thành phố Quảng Ngãi kể: “Có lần tôi cùng 7 người vừa hành quân xuống Cầu Dây thì gặp biệt kích, cả đoàn bị thương và hy sinh gần hết. Tôi lăn xuống suối nên thoát nạn, bò vào hang đá trú từ 3 giờ chiều đến 9 giờ sáng hôm sau, khi không còn nghe động tĩnh từ bên ngoài mới mon men trở ra, gặp một đơn vị bộ đội. Tối đó ngủ trong rừng, cột võng vào 2 cây sơn mà không biết. Hậu quả, cả người bị sưng phồng, da nứt nẻ, đau không chịu thấu”.
Câu chuyện của chị Nguyễn Thị Mẫn kể về chuyến đi lấy gạo gặp quân Mỹ ở hang đá Hùng Nghĩa (Đức Phổ, Quảng Ngãi) làm mọi người không khỏi khâm phục bản lĩnh và lòng dũng cảm của nữ quân nhân thời chiến. “Lần đó chúng tôi vừa mới hành quân đến Phổ Phong thì bị 2 tiểu đoàn Mỹ bao vây. Cả đoàn rút vào hang đá. Bọn chúng tiếp tục lùng sục. Một thằng Mỹ da đen phát hiện tôi trong ngách hang, mặt giáp mặt, nó hù dọa bằng tiếng Việt: “Không ra, cắt cổ”. Lợi dụng cái thân hình to cao của nó loay hoay tìm đường vào hang, tôi chạy vụt ra với ý nghĩ thà hy sinh chứ không để bị bắt sống. Nhờ chạy theo hình chữ chi nên tôi không bị dính đạn, dù chúng bắn như mưa. Khi địch rút, chúng tôi vào khiêng đồng đội. Thương nhất là anh Khanh y tá, hy sinh đang trong tư thế ngồi đè trên nghé gạo quyết không để kẻ thù lấy đi nguồn lương thực duy nhất của anh chị em. Chúng tôi lấy gạo đi rửa, máu của anh loang đỏ một quãng sông”.
Thiếu tướng Nguyễn Hải, nguyên Chính ủy nhà trường có mặt trong đêm giao lưu giữa các nữ cựu quân nhân với cán bộ, chiến sĩ nhà trường đã khiến mọi người xúc động khi ông kể từng tên người vắng mặt, số chị chưa có nhà, bị bệnh tật hiểm nghèo. Ông nói giọng trầm xuống: “Mình đàn ông còn thấy chiến trường quá khốc liệt, huống chi mấy em thuở ấy mới mười tám đôi mươi. Vậy mà chính các em dẻo dai hơn chúng tôi”.
Thượng tá QNCN Phan Thị Lý, Chủ tịch Hội Phụ nữ cơ sở Trường Quân sự Quân khu 5 cho biết: “Nhà trường đã nắm kỹ số lượng các chị để không ai bị lãng quên. Do đau yếu, bệnh tật chỉ có 59/77 chị có mặt trong buổi gặp gỡ này. Đơn vị đã liên lạc, hợp đồng xe với Bộ CHQS các tỉnh để đưa đón các chị chu đáo, tặng mỗi suất quà một tấm chăn đắp, chiếc áo và 500.000 đồng; riêng 11 chị khó khăn nhất được tặng 1 triệu đồng. Đây là nghĩa cử của cán bộ, chiến sĩ nhà trường thể hiện lòng biết ơn với các thế hệ đi trước”.