PDA

View Full Version : 6 câu truyện cười kinh khủng


quynhthoa
05-03-11, 11:49 AM
Kẻ tám lạng, người nửa cân
Hai bợm nhậu rủ nhau vào quán. Song để quyết định xem ai phải trả tiền, hai người quyết định đối nhau. Một anh nhanh nhảu ra câu đối:
- Nướng đậu phụ cho bố ăn!
Anh kia tức thì đối ngay:
- Sắc ích mẫu cho mẹ uống!
Anh đầu chột dạ, song vẫn cố giữ bình tĩnh, thong thả đáp:
- Cậu đối khá hay: sắc đối với nướng, mẹ đối với bố. Song tớ vẫn chưa phục.
Anh kia phản ứng:
- Tại sao chưa?
Anh đầu ôn tồn giải thích:
- Đậu phụ làm sao mà chấm ích mẫu được. Phải đối là: "Lấy mắm tôm cho mẹ chấm!" thì mới chuẩn. Vậy cậu trả tiền nhé!




Ảnh hưởng công việc
Thanh tra Y tế đến kiểm tra bệnh viện tâm thần. Trong vườn, các bệnh nhân đang chơi cờ. Người thì làm bàn cờ, cứ chống tay chống chân xuống đất và để sỏi lên lưng làm xe, pháo, mã. Người thì nghĩ mình là cái đèn nên trèo lên cây, quắc mắt soi xuống bàn cho mấy người khác chơi. Thấy vậy, thanh tra nói với giám đốc bệnh viện:
- Những người chơi dưới đất thì mặc họ. Nhưng phải bảo mấy người ở trên cây xuống đi, không họ ngã thì rách việc!
Giám đốc nhíu mày băn khoăn:
- Tôi sợ hơi tối...




Tư tưởng lớn gặp nhau
Một tối nọ ở công viên:
Nàng: Anh yêu ơi, anh đang nghĩ gì thế?
Chàng: Anh cũng đang nghĩ như em vậy.
Nàng: Eo ơi, bậy thế!




Nhanh trí
Tại một bệnh viện tâm thần, vị bác sĩ nọ đi dọc hành lang bắt gặp một bệnh nhân vừa đi vừa kéo theo một sợi dây ở đầu được buộc một cái bàn chải. Thỉnh thoảng anh ta dừng lại vuốt ve và lẩm bẩm nói với cái vật kỳ cục đó. Khi nhìn thấy bác sĩ, anh chàng có vẻ rất lúng túng. Thấy lạ, ông bác sĩ hỏi:
- Này, anh đang làm gì thế?
- Dạ... em đang kéo cái bàn chải.
- Tốt! Tôi nghĩ là cậu có thể ra viện được rồi.
Nói xong ông bác sĩ hài lòng bỏ đi. Lập tức, anh chàng vội kéo cái bàn chải vào một góc khuất, vừa vuốt ve vừa nói:
- May cho mày nhé! Nếu tao không bảo mày là cái bàn chải thì ông ta đã mang mày lên Nhật Tân rồi.




Chúa sẽ phù hộ cho anh!
Bob say khướt. Anh ta về nhà, đập cửa:
- Ồ, Bob! Anh đã về đấy ư?
- Ừ, em yêu ạ, anh gặp bạn cũ.
- !?
- Anh nhậu hết lương tháng rồi.
- À, em có thể hiểu.
- Xe lại bị giữ...
- Chuyện đương nhiên mà.
- Ôi, em đúng là người phụ nữ hiền dịu nhất trần đời. Ừm... Ờ... hình như cái dây chuyền em đưa hôm qua, anh trót tặng một cô gái.
- Lạy Chúa, em thật là may mắn!
- Sao, em định nói là em rất hài lòng ư?
- Vâng, vì em chỉ là... hàng xóm của anh. Hãy can đảm lên, chỉ còn vài bước chân nữa thôi. Cầu Chúa phù hộ cho anh!