Hoang_philong
23-10-08, 11:40 AM
Nghe biển xanh dịu dàng ru êm
Ru từng con sóng mơ màng
Ru lời yêu thương nồng nàn...
http://i517.photobucket.com/albums/u340/quangngai_group/Thoisuhangngay_com_vn/fkldvdnbdi_thoisuhangngay.jpg
Đêm hắn lang thang một mình. Biển trong đêm thật đẹp, dưới ánh trăng vàng từng con sóng vẫn miên mang xô bờ. Hình bóng hắn trải dài trên cát. Đôi chân trần vẫn từ từ bước trên dải cát trắng mênh mang... hắn thích vậy.
2h40 có lẽ giờ này chỉ còn hắn với biển. Ngoài xa chỉ còn ánh trăng hòa cùng ánh sáng của những vì sao lấp lánh. Dứng trước biển trời bao la hắn cảm thấy mình thật đơn độc nhỏ bé, sương đêm xuống cảm giác lành lạnh cô độc càng len lỏi trong hắn. Hắn nhớ tới Răng khểnh, ước gì có Răng khểnh ở đây nhỉ, hắn sẽ nói những điều trước kia hắn không dám nói.
Đã 4 năm rồi hắn tưởng mình đã quên được nụ cười, hình bóng của Răng khểnh! Cái ngày rời xa Răng khểnh, cứ nghĩ rằng thời gian xóa đi hình bóng ấy. Hắn đã lao vào công việc như một con thiêu thân, hắn là dân du lịch, một tên guide thực thụ. Bốn năm hắn đã đi nhiều nơi khắp dải đất hình chữ S hầu như hắn đã đặt chân đến. Cũng thật lạ, nghề du lịch đến với hắn cũng thật tình cờ. Hắn thi đỗ nguyện vọng 2 khoa Du lịch, những buổi học ở trường, những chuyến đi chơi cùng lũ bạn, rồi những ngày mầy mò đi khắp những con phố cổ của Hà Nội, những ngày chập chững vào nghề chập chững giới thiệu ở Văn Miếu, Tây Hò, Bát Tràng... những cuộc trò chuyện, hướng dẫn khách nước ngoài làm hắn trưởng thành và yêu công việc của mình biết bao.
Công việc dường như đã lôi cuốn hắn, hắn lao vào công việc những chuyến đi tour triền miên, hắn không còn thời gian nghĩ đến chính mình nữa! Thật kỳ, công việc mang lại cho hắn sự từng trải, khéo léo, những mối quan hệ và cả những cô gái đến với hắn nữa. Thế nhưng trái tim hắn vẫn nguội lạnh trơ trơ, hắn chỉ mỉm cười rồi quên đi.
Rồi H. đến với cuộc đời hắn.Cô gái hơn hắn 2 tuổi, hắn quen H trong một lần đi tour! Ôi khuôn mặt ấy, nụ cười ấy, chiếc răng khểnh ấy sao mà giống thế. Gặp H. tình yêu trong hắn dường như đã trở lại, sau những ngày đi tour mệt mỏi ở bên cạnh H. hắn có cảm giác bình yên và thật êm đềm. H. chăm lo cho hắn như một người vợ chăm lo cho chồng sau những ngày xa cách động viên, an ủi, buồn vui cùng với thành công hay thất bại của hắn. Thời gian đó cứ êm đềm trôi qua, nhưng mỗi lần ôm H. vào trong lòng, hôn lên mái tóc dài thướt tha của em thì hình bóng của Răng khểng lại hiện lên trong hắn! Đã bao lần hắn tự nhủ chỉ là tưởng tượng mà thôi, bao lần cố quên thì hình bóng ấy, nụ cười ấy cứ càng ăn sâu vào trong tâm trí ấy.
Rồi em cũng nhận ra sự thay đổi trong tôi. "Cái anh nè, kì ghê! Ở bên em mà anh cứ nhìn và nghĩ về đâu đâu ấy?". Hắn bối rối: "À, do nghĩ về công việc thôi!".
Hắn đã dối lòng mình. Rồi một ngày hắn thấy không thể tiếp tục lừa dối em nữa, hắn đã nói tất cả với em, em đã chia tay hắn "Em không thể yêu người một người đàn ông mà khi ở bên cạnh họ, họ lại nghĩ tới mọt người con gái khác". Cuộc chia tay làm cả hai thật đau đớn, hắn tự nhủ rằng không để ai phải khổ vì hắn nữa. Hắn đã làm em phải khóc, phải đau đớn! Hắn chỉ biết trách mình thôi: "Biết làm sao được khi hình bóng ấy vẫn còn trong hắn cơ chứ?".
Hắn lại đâm đầu vào công việc, triền miên... Rồi những lúc một mình cô độc, hắn lang thang trên những con đường mà không biết mình sẽ đi về đâu!
Tết! 28 Tết! Về quê! Cái không khí của gia đình đầm ấm làm hắn cảm thấy thỏa mái, dễ chịu hơn! Cái mùi rơm, trấu đun bếp làm hấn cảm thấy thật thoải mái và dễ chịu! Những lúc ngồi câu cá, phụ giúp mọi người nấu nướng, lau dọn nhà cửa chuẩn bị Tết làm hắn trở nên yêu đời và vui vẻ hơn!
Rồi họp lớp! Gặp lại lũ bạn thân quen vớí bao kỉ niệm dở khóc dở cười của một thủa nhất quỷ nhì ma,hắn vui hơn! Rồi gặp lại Răng khểnh, vẫn nụ cười, đôi mắt to tròn ngây thơ, vẫn chiếc răng khểnh ấy! Em nói "Dạo này trông anh khác thế?". Anh có khác đâu, anh chỉ thấy mình trưởng thành và thấy yêu em hơn thôi. Răng khểnh à !Hình bóng của em vẫn mãi trong tim anh, càng ngày nó càng sinh sôi và làm anh thấy mình thật ngu ngốc vì đã xa em.
Trái tim băng giá của hắn dường như đang tan ra,những cảm xúc của hắn lại trào lên! Vẫn cái cảm xúc hồi hộp ấy,ngại ngùng ấy! Thật kỳ lạ, công việc cho hắn sự tự tin trước đám đông, ăn nói có duyên thế nhưng trước Răng khểnh hắn lại ngượng ngùng, bối rối như một cậu học sinh cấp 3! Ôi, đó có phải là con người hắn! Lãng mạn,đầy đam me và nhiệt huyết!
4h59. Mệt, đi bộ mãi rồi cũng mỏi! Hắn nằm dài trên cát! Một cảm giác thật êm ái dễ chịu, nghe nhạc, bên tai hắn chiếc mp3 đang mở bài 'Biển và ánh trăng'. Giọng hát của Hà Anh Tuấn và Phương Linh thật êm và nhẹ nhàng như trong lòng hắn
"Em vầng trăng dịu hiền lung linh
Như ngàn sao sao sáng đêm diệu kỳ
Như ngàn mây vần trên sóng biếc
Để cuốn em về
Gọi ánh trăng về cùng anh
Biển anh xanh lắm
Biển mênh mông lắm
Như tình anh ấm áp
Như ngàn con sóng cuốn vẫn mãi yêu em...
5h10 Ngồi ngắm bình minh! Mặt trời hiện lên trên những áng mây, những tia nắng ấm áp xua đi cái lạnh lẽo của màn đêm. Xa xa những cánh buồm đỏ nâu hiện lên trên mặt biển. Bình minh thật đẹp, cái lạnh lẽo của màn đêm không còn nữa, thay vào đấy là sự ấm áp của một ngày mới.
Răng khểnh à, em cũng như tia nắng ấm áp xua đi cái lạnh lẽo trong trái tim anh, làm anh tìm lại được hình bóng của chính mình. Anh sẽ không trốn chạy tình cảm của mình nữa. Anh sẽ đối diện với nó và một ngày nào đó anh sẽ nắm tay em cùng nhau ngắm bình minh, cùng nhau tung tăng trên bãi cát, cùng nhau xây một lâu đài cát cho chúng mình được không?
Ru từng con sóng mơ màng
Ru lời yêu thương nồng nàn...
http://i517.photobucket.com/albums/u340/quangngai_group/Thoisuhangngay_com_vn/fkldvdnbdi_thoisuhangngay.jpg
Đêm hắn lang thang một mình. Biển trong đêm thật đẹp, dưới ánh trăng vàng từng con sóng vẫn miên mang xô bờ. Hình bóng hắn trải dài trên cát. Đôi chân trần vẫn từ từ bước trên dải cát trắng mênh mang... hắn thích vậy.
2h40 có lẽ giờ này chỉ còn hắn với biển. Ngoài xa chỉ còn ánh trăng hòa cùng ánh sáng của những vì sao lấp lánh. Dứng trước biển trời bao la hắn cảm thấy mình thật đơn độc nhỏ bé, sương đêm xuống cảm giác lành lạnh cô độc càng len lỏi trong hắn. Hắn nhớ tới Răng khểnh, ước gì có Răng khểnh ở đây nhỉ, hắn sẽ nói những điều trước kia hắn không dám nói.
Đã 4 năm rồi hắn tưởng mình đã quên được nụ cười, hình bóng của Răng khểnh! Cái ngày rời xa Răng khểnh, cứ nghĩ rằng thời gian xóa đi hình bóng ấy. Hắn đã lao vào công việc như một con thiêu thân, hắn là dân du lịch, một tên guide thực thụ. Bốn năm hắn đã đi nhiều nơi khắp dải đất hình chữ S hầu như hắn đã đặt chân đến. Cũng thật lạ, nghề du lịch đến với hắn cũng thật tình cờ. Hắn thi đỗ nguyện vọng 2 khoa Du lịch, những buổi học ở trường, những chuyến đi chơi cùng lũ bạn, rồi những ngày mầy mò đi khắp những con phố cổ của Hà Nội, những ngày chập chững vào nghề chập chững giới thiệu ở Văn Miếu, Tây Hò, Bát Tràng... những cuộc trò chuyện, hướng dẫn khách nước ngoài làm hắn trưởng thành và yêu công việc của mình biết bao.
Công việc dường như đã lôi cuốn hắn, hắn lao vào công việc những chuyến đi tour triền miên, hắn không còn thời gian nghĩ đến chính mình nữa! Thật kỳ, công việc mang lại cho hắn sự từng trải, khéo léo, những mối quan hệ và cả những cô gái đến với hắn nữa. Thế nhưng trái tim hắn vẫn nguội lạnh trơ trơ, hắn chỉ mỉm cười rồi quên đi.
Rồi H. đến với cuộc đời hắn.Cô gái hơn hắn 2 tuổi, hắn quen H trong một lần đi tour! Ôi khuôn mặt ấy, nụ cười ấy, chiếc răng khểnh ấy sao mà giống thế. Gặp H. tình yêu trong hắn dường như đã trở lại, sau những ngày đi tour mệt mỏi ở bên cạnh H. hắn có cảm giác bình yên và thật êm đềm. H. chăm lo cho hắn như một người vợ chăm lo cho chồng sau những ngày xa cách động viên, an ủi, buồn vui cùng với thành công hay thất bại của hắn. Thời gian đó cứ êm đềm trôi qua, nhưng mỗi lần ôm H. vào trong lòng, hôn lên mái tóc dài thướt tha của em thì hình bóng của Răng khểng lại hiện lên trong hắn! Đã bao lần hắn tự nhủ chỉ là tưởng tượng mà thôi, bao lần cố quên thì hình bóng ấy, nụ cười ấy cứ càng ăn sâu vào trong tâm trí ấy.
Rồi em cũng nhận ra sự thay đổi trong tôi. "Cái anh nè, kì ghê! Ở bên em mà anh cứ nhìn và nghĩ về đâu đâu ấy?". Hắn bối rối: "À, do nghĩ về công việc thôi!".
Hắn đã dối lòng mình. Rồi một ngày hắn thấy không thể tiếp tục lừa dối em nữa, hắn đã nói tất cả với em, em đã chia tay hắn "Em không thể yêu người một người đàn ông mà khi ở bên cạnh họ, họ lại nghĩ tới mọt người con gái khác". Cuộc chia tay làm cả hai thật đau đớn, hắn tự nhủ rằng không để ai phải khổ vì hắn nữa. Hắn đã làm em phải khóc, phải đau đớn! Hắn chỉ biết trách mình thôi: "Biết làm sao được khi hình bóng ấy vẫn còn trong hắn cơ chứ?".
Hắn lại đâm đầu vào công việc, triền miên... Rồi những lúc một mình cô độc, hắn lang thang trên những con đường mà không biết mình sẽ đi về đâu!
Tết! 28 Tết! Về quê! Cái không khí của gia đình đầm ấm làm hắn cảm thấy thỏa mái, dễ chịu hơn! Cái mùi rơm, trấu đun bếp làm hấn cảm thấy thật thoải mái và dễ chịu! Những lúc ngồi câu cá, phụ giúp mọi người nấu nướng, lau dọn nhà cửa chuẩn bị Tết làm hắn trở nên yêu đời và vui vẻ hơn!
Rồi họp lớp! Gặp lại lũ bạn thân quen vớí bao kỉ niệm dở khóc dở cười của một thủa nhất quỷ nhì ma,hắn vui hơn! Rồi gặp lại Răng khểnh, vẫn nụ cười, đôi mắt to tròn ngây thơ, vẫn chiếc răng khểnh ấy! Em nói "Dạo này trông anh khác thế?". Anh có khác đâu, anh chỉ thấy mình trưởng thành và thấy yêu em hơn thôi. Răng khểnh à !Hình bóng của em vẫn mãi trong tim anh, càng ngày nó càng sinh sôi và làm anh thấy mình thật ngu ngốc vì đã xa em.
Trái tim băng giá của hắn dường như đang tan ra,những cảm xúc của hắn lại trào lên! Vẫn cái cảm xúc hồi hộp ấy,ngại ngùng ấy! Thật kỳ lạ, công việc cho hắn sự tự tin trước đám đông, ăn nói có duyên thế nhưng trước Răng khểnh hắn lại ngượng ngùng, bối rối như một cậu học sinh cấp 3! Ôi, đó có phải là con người hắn! Lãng mạn,đầy đam me và nhiệt huyết!
4h59. Mệt, đi bộ mãi rồi cũng mỏi! Hắn nằm dài trên cát! Một cảm giác thật êm ái dễ chịu, nghe nhạc, bên tai hắn chiếc mp3 đang mở bài 'Biển và ánh trăng'. Giọng hát của Hà Anh Tuấn và Phương Linh thật êm và nhẹ nhàng như trong lòng hắn
"Em vầng trăng dịu hiền lung linh
Như ngàn sao sao sáng đêm diệu kỳ
Như ngàn mây vần trên sóng biếc
Để cuốn em về
Gọi ánh trăng về cùng anh
Biển anh xanh lắm
Biển mênh mông lắm
Như tình anh ấm áp
Như ngàn con sóng cuốn vẫn mãi yêu em...
5h10 Ngồi ngắm bình minh! Mặt trời hiện lên trên những áng mây, những tia nắng ấm áp xua đi cái lạnh lẽo của màn đêm. Xa xa những cánh buồm đỏ nâu hiện lên trên mặt biển. Bình minh thật đẹp, cái lạnh lẽo của màn đêm không còn nữa, thay vào đấy là sự ấm áp của một ngày mới.
Răng khểnh à, em cũng như tia nắng ấm áp xua đi cái lạnh lẽo trong trái tim anh, làm anh tìm lại được hình bóng của chính mình. Anh sẽ không trốn chạy tình cảm của mình nữa. Anh sẽ đối diện với nó và một ngày nào đó anh sẽ nắm tay em cùng nhau ngắm bình minh, cùng nhau tung tăng trên bãi cát, cùng nhau xây một lâu đài cát cho chúng mình được không?