quangngai_group
07-01-11, 03:39 PM
Cách đây mấy chục năm tôi đã đọc thơ Trần Cao Duyên và cảm nhận ở Duyên một giọng thơ hồn hậu, dịu dàng, như điệu dân ca quê nhà. Tôi đã nhiều lần giới thiệu thơ anh và làm chân dung văn nghệ phát trên chuyên mục "Văn nghệ và đời sống" của PTQ.
http://yeuquangngai.net/upload/images/yeuquangngai.net_o6sn5j2bywj7njnjvavd.jpg (http://yeuquangngai.net/upload/viewer.php?file=o6sn5j2bywj7njnjvavd.jpg)
Trong những câu chuyện bên chén trà, ly bia, các thi hữu hay nhắc tên Trần Cao Duyên. Anh ở tận Sa Huỳnh, lặng lẽ sống, dạy học và làm thơ. Mới đây, họa sĩ Bùi Nam đưa cho tôi đọc tập bản thảo "Với đảo mùa xuân" của Trần Cao Duyên.
Cả tập thơ mang giai điệu quê hương thật sâu lắng, anh viết về mẹ, quê hương và tình yêu bằng một giọng tha thiết, chân thành. Ở đó có âm thanh của đại ngàn hùng vĩ, tiếng suối róc rách, tiếng thác ầm ào, tiếng chiêng trầm hùng và tiếng hát em vời vợi, đắm say: "Bất ngờ những đồi thông/ Bất ngờ âm nhạc/ Ngôn ngữ lọc qua ngàn xanh tiếng hát/ Đường lên Sơn Tây thôi chơi vơi" (Âm thanh Sơn Tây)
Biển trong thơ Trần Cao Duyên dạt dào tiếng sóng và chan chứa yêu thương. Anh viết rất nhiều thơ về biển và bài thơ nào cũng đau đáu những nỗi niềm của một người con lớn lên từ hơi thở mặn mòi và lời ru của biển. Biển cũng là người tình, là nỗi nhớ khôn nguôi suốt một thời trai trẻ: "Biển xanh lơ và bãi cát nâu vàng/ Hai màu sắc của thiên nhiên bình dị/ Đêm con nước dào lên thì thào run rẩy/ Để lại bờ say đắm dấu môi hôn" (Biển và trăng) hay: "Những ô cửa chen bóng dừa bát ngát/ Giấc ngủ ướp cơn gió nồm dào dạt/ Bồng bềnh nhịp thở xa khơi/ Xóm nhà xếp hình chiếc nôi/ Biển ru hời chao đưa cánh sóng" (Làng chài)
Có lẽ trong đời một người làm thơ, không ai là không dành những câu thơ hay nhất, lời thơ đẹp nhất cho mẹ yêu thương. Trần Cao Duyên cũng vậy, anh viết về mẹ với niềm thành kính vô biên, với những hoài niệm về thời ấu thơ dưới mái nhà, trên cánh đồng vời vợi bóng mẹ hiền.
Mẹ là bài ca dao ru anh thuở nằm nôi, là mùa xuân chim ca, hoa nở và cả những giọt nước mắt thầm những năm đói kém: "Thuở mẹ sinh con/ Đông buốt giá xác xơ tàu lá chuối/ Chân mẹ lấm bùn trên đồng gần đồng xa/ Dắt cả nhà đi qua cơn đói" (Mẹ tôi) và "Vẫn nhớ con cò tiếng khóc nỉ non/ Lặn lội bờ sông nuôi chồng gánh gạo/ Thương đời mẹ nắng mưa vẫn chưa lành tấm áo/ Nhưng rất ngọt ngào câu cởi áo trao nhau" (Mẹ và ca dao)
Giai điệu quê hương trong thơ Trần Cao Duyên vẫn ngân vang những âm thanh dìu dặt như lời anh tự bạch: "Mỗi người chỉ có một nơi sinh/ Nhưng có thể có nhiều nơi để sống/ và mảnh đất đã cho mình niềm yêu lắng đọng/ Đấy là quê/ và chiều xuân phố cũ tôi về" (Quảng Ngãi xanh).
Trầm Thụy Du/Báo Quảng Ngãi
http://yeuquangngai.net/upload/images/yeuquangngai.net_o6sn5j2bywj7njnjvavd.jpg (http://yeuquangngai.net/upload/viewer.php?file=o6sn5j2bywj7njnjvavd.jpg)
Trong những câu chuyện bên chén trà, ly bia, các thi hữu hay nhắc tên Trần Cao Duyên. Anh ở tận Sa Huỳnh, lặng lẽ sống, dạy học và làm thơ. Mới đây, họa sĩ Bùi Nam đưa cho tôi đọc tập bản thảo "Với đảo mùa xuân" của Trần Cao Duyên.
Cả tập thơ mang giai điệu quê hương thật sâu lắng, anh viết về mẹ, quê hương và tình yêu bằng một giọng tha thiết, chân thành. Ở đó có âm thanh của đại ngàn hùng vĩ, tiếng suối róc rách, tiếng thác ầm ào, tiếng chiêng trầm hùng và tiếng hát em vời vợi, đắm say: "Bất ngờ những đồi thông/ Bất ngờ âm nhạc/ Ngôn ngữ lọc qua ngàn xanh tiếng hát/ Đường lên Sơn Tây thôi chơi vơi" (Âm thanh Sơn Tây)
Biển trong thơ Trần Cao Duyên dạt dào tiếng sóng và chan chứa yêu thương. Anh viết rất nhiều thơ về biển và bài thơ nào cũng đau đáu những nỗi niềm của một người con lớn lên từ hơi thở mặn mòi và lời ru của biển. Biển cũng là người tình, là nỗi nhớ khôn nguôi suốt một thời trai trẻ: "Biển xanh lơ và bãi cát nâu vàng/ Hai màu sắc của thiên nhiên bình dị/ Đêm con nước dào lên thì thào run rẩy/ Để lại bờ say đắm dấu môi hôn" (Biển và trăng) hay: "Những ô cửa chen bóng dừa bát ngát/ Giấc ngủ ướp cơn gió nồm dào dạt/ Bồng bềnh nhịp thở xa khơi/ Xóm nhà xếp hình chiếc nôi/ Biển ru hời chao đưa cánh sóng" (Làng chài)
Có lẽ trong đời một người làm thơ, không ai là không dành những câu thơ hay nhất, lời thơ đẹp nhất cho mẹ yêu thương. Trần Cao Duyên cũng vậy, anh viết về mẹ với niềm thành kính vô biên, với những hoài niệm về thời ấu thơ dưới mái nhà, trên cánh đồng vời vợi bóng mẹ hiền.
Mẹ là bài ca dao ru anh thuở nằm nôi, là mùa xuân chim ca, hoa nở và cả những giọt nước mắt thầm những năm đói kém: "Thuở mẹ sinh con/ Đông buốt giá xác xơ tàu lá chuối/ Chân mẹ lấm bùn trên đồng gần đồng xa/ Dắt cả nhà đi qua cơn đói" (Mẹ tôi) và "Vẫn nhớ con cò tiếng khóc nỉ non/ Lặn lội bờ sông nuôi chồng gánh gạo/ Thương đời mẹ nắng mưa vẫn chưa lành tấm áo/ Nhưng rất ngọt ngào câu cởi áo trao nhau" (Mẹ và ca dao)
Giai điệu quê hương trong thơ Trần Cao Duyên vẫn ngân vang những âm thanh dìu dặt như lời anh tự bạch: "Mỗi người chỉ có một nơi sinh/ Nhưng có thể có nhiều nơi để sống/ và mảnh đất đã cho mình niềm yêu lắng đọng/ Đấy là quê/ và chiều xuân phố cũ tôi về" (Quảng Ngãi xanh).
Trầm Thụy Du/Báo Quảng Ngãi