Quê Tôi
04-01-11, 01:49 PM
Cầm trên tay tập thơ "Khúc hoài niệm’ của Trầm Thụy Du còn thơm mùi mực mới của anh gởi tặng, lòng tôi trào dâng xúc động. Tôi thật sự mừng cho anh Trầm Thụy Du cho ra đời thi phẩm thứ hai sau tập thơ "Vĩ cầm xanh" xuất bản năm 2006.
http://yeuquangngai.net/upload/images/yeuquangngai.net_lzv9c9pzur926atb5c.jpg (http://yeuquangngai.net/upload/viewer.php?file=lzv9c9pzur926atb5c.jpg)
Trầm Thụy Du tên thật là Dương Thành Vinh. Anh làm thơ từ những ngày còn ở dưới mái trường Trung học Trần Quốc Tuấn trước năm 1975. Gần 40 năm qua, Trầm Thụy Du được bạn yêu thơ biết đến với những bài thơ tình đi vào lòng người, thơ anh da diết yêu, da diết nhớ, mượt mà thương mến về những kỷ niệm tuổi học trò, về những mối tình ngây thơ, đắm đuối.
“Tôi còn đây cả rừng thông/Còn em môi mọng/Má hồng/Ngát hương/Còn nguyên/Đồi cỏ mù sương/Rưng rưng vó ngựa/Qua truông thuở nào” (Đà Lạt và tôi)
Anh có thể cả nể với bằng hữu về việc này, việc nọ, nhưng anh lại rất khó tính với từng từ, từng câu thơ. Ý thơ anh sâu sắc mà dung dị, trong sáng mà chắt lọc trong từng con chữ, nhịp điệu thơ nhẹ nhàng mà sâu lắng, mỗi bài thơ là mỗi cung bậc cảm xúc khác nhau.
“Kìa em ! buông áo nhau ra/ Huê tình đã cạn, tài hoa đã mòn/ Mai sau bỏ biển về non/Chút hương mùa cũ có còn nhớ nhau” (Tạ Từ)
Không chỉ hoài niệm về những tình yêu anh tự đánh mất, Trầm Thụy Du còn hoài niệm về quê hương, hoài niệm về mảnh đất đã sinh ra và nuôi dưỡng tâm hồn thơ anh, mảnh đất mà anh yêu thương biết mấy mỗi khi rời xa nó.
"Trên bước đường lang bạt tha phương Lòng chợt ấm mỗi khi nghe tiếng "hể"/ Chỉ một tiếng mà sao thương đến thế/ Bởi biết mình đã gặp đồng hương" (Quảng Ngãi của tôi)
Với tôi, Khúc hoài niệm là khúc tâm tình của một nhà báo làm thơ, đánh dấu sự trải nghiệm của một người có gần 40 năm lăn lộn với nghề. Thơ anh, dẫu là thơ chan chứa tình yêu hay những khi trầm tư, thở dài trước những biến đổi của cuộc đời, sôi nổi ái tình hay nhẹ nhàng trần thuật triết lý về cõi người thì ẩn sau mọi lớp vỏ ngôn từ chân thành, mộc mạc ấy là một nụ cười hồn hậu, vị tha đối với cuộc sống, đối với nhân tình thế thái đó thôi.
"Dẫu đau đớn tôi vẫn cười hết nụ/ Bởi vì em con dế nhỏ điêu ngoa/ Đã đặt khẽ trong hồn tôi đóa mộng/ Nở vô cùng cánh nhớ cuối chiều xa" (Nguyện)
Âm hưởng chủ đạo trong thơ anh vẫn là tình yêu, tình yêu với đất, với người, với bè bạn. Và trên hết, giống như bao người làm thơ dễ thương khác, anh dành tặng những vần thơ đẹp nhất cho người bạn đầu ấp tay gối của mình:
“Bạn mời đi uống bia ôm/ Quờ tay đụng phải chiều hôm quê nhà/ Vợ còn lụi cụi chợ xa/ Một mình ngồi tính đồng ra đồng vào”. (Ngẫm ngợi)
Yêu thơ và làm thơ từ nhỏ, như tác giả tự bạch về đời thơ của mình: "Tôi khát thơ như thèm bằng hữu. Những đêm nao dưới trăng sương ngất tạnh, tôi nâng ly cùng bạn bè uống trăng. Thơ ùa vào tôi như trạng thái lên đồng.
Em chầm chậm qua đời tôi để lại niềm vui và nỗi buồn, khổ đau và hạnh phúc. Có nhiều lúc muốn về qua sông rộng hú lên man rợ lời tình. Thơ đụng vào tôi khắc khoải"
Nói như tác giả: Xin cảm ơn cuộc đời này, cảm ơn thơ và cảm ơn "Khúc hoài niệm" của Trầm Thụy Du.
Báo Quảng Ngãi
http://yeuquangngai.net/upload/images/yeuquangngai.net_lzv9c9pzur926atb5c.jpg (http://yeuquangngai.net/upload/viewer.php?file=lzv9c9pzur926atb5c.jpg)
Trầm Thụy Du tên thật là Dương Thành Vinh. Anh làm thơ từ những ngày còn ở dưới mái trường Trung học Trần Quốc Tuấn trước năm 1975. Gần 40 năm qua, Trầm Thụy Du được bạn yêu thơ biết đến với những bài thơ tình đi vào lòng người, thơ anh da diết yêu, da diết nhớ, mượt mà thương mến về những kỷ niệm tuổi học trò, về những mối tình ngây thơ, đắm đuối.
“Tôi còn đây cả rừng thông/Còn em môi mọng/Má hồng/Ngát hương/Còn nguyên/Đồi cỏ mù sương/Rưng rưng vó ngựa/Qua truông thuở nào” (Đà Lạt và tôi)
Anh có thể cả nể với bằng hữu về việc này, việc nọ, nhưng anh lại rất khó tính với từng từ, từng câu thơ. Ý thơ anh sâu sắc mà dung dị, trong sáng mà chắt lọc trong từng con chữ, nhịp điệu thơ nhẹ nhàng mà sâu lắng, mỗi bài thơ là mỗi cung bậc cảm xúc khác nhau.
“Kìa em ! buông áo nhau ra/ Huê tình đã cạn, tài hoa đã mòn/ Mai sau bỏ biển về non/Chút hương mùa cũ có còn nhớ nhau” (Tạ Từ)
Không chỉ hoài niệm về những tình yêu anh tự đánh mất, Trầm Thụy Du còn hoài niệm về quê hương, hoài niệm về mảnh đất đã sinh ra và nuôi dưỡng tâm hồn thơ anh, mảnh đất mà anh yêu thương biết mấy mỗi khi rời xa nó.
"Trên bước đường lang bạt tha phương Lòng chợt ấm mỗi khi nghe tiếng "hể"/ Chỉ một tiếng mà sao thương đến thế/ Bởi biết mình đã gặp đồng hương" (Quảng Ngãi của tôi)
Với tôi, Khúc hoài niệm là khúc tâm tình của một nhà báo làm thơ, đánh dấu sự trải nghiệm của một người có gần 40 năm lăn lộn với nghề. Thơ anh, dẫu là thơ chan chứa tình yêu hay những khi trầm tư, thở dài trước những biến đổi của cuộc đời, sôi nổi ái tình hay nhẹ nhàng trần thuật triết lý về cõi người thì ẩn sau mọi lớp vỏ ngôn từ chân thành, mộc mạc ấy là một nụ cười hồn hậu, vị tha đối với cuộc sống, đối với nhân tình thế thái đó thôi.
"Dẫu đau đớn tôi vẫn cười hết nụ/ Bởi vì em con dế nhỏ điêu ngoa/ Đã đặt khẽ trong hồn tôi đóa mộng/ Nở vô cùng cánh nhớ cuối chiều xa" (Nguyện)
Âm hưởng chủ đạo trong thơ anh vẫn là tình yêu, tình yêu với đất, với người, với bè bạn. Và trên hết, giống như bao người làm thơ dễ thương khác, anh dành tặng những vần thơ đẹp nhất cho người bạn đầu ấp tay gối của mình:
“Bạn mời đi uống bia ôm/ Quờ tay đụng phải chiều hôm quê nhà/ Vợ còn lụi cụi chợ xa/ Một mình ngồi tính đồng ra đồng vào”. (Ngẫm ngợi)
Yêu thơ và làm thơ từ nhỏ, như tác giả tự bạch về đời thơ của mình: "Tôi khát thơ như thèm bằng hữu. Những đêm nao dưới trăng sương ngất tạnh, tôi nâng ly cùng bạn bè uống trăng. Thơ ùa vào tôi như trạng thái lên đồng.
Em chầm chậm qua đời tôi để lại niềm vui và nỗi buồn, khổ đau và hạnh phúc. Có nhiều lúc muốn về qua sông rộng hú lên man rợ lời tình. Thơ đụng vào tôi khắc khoải"
Nói như tác giả: Xin cảm ơn cuộc đời này, cảm ơn thơ và cảm ơn "Khúc hoài niệm" của Trầm Thụy Du.
Báo Quảng Ngãi