Hoang_philong
21-10-08, 03:41 PM
Một lần, đã lâu lắm rồi, khi đấy anh Hoàng Tuấn Phúc còn là thủy thủ viễn dương. Trong một chuyến đi biển, tàu của anh Phúc gặp phải cơn bão lớn, hình như là cơn bão Chanchu thì phải, sóng đã làm cho anh ta trôi dạt đến một hoang đảo. hơn thế nữa trong cơn bão lớn đó đã làm cho anh ta quần áo rách hết, có thể nói là trần như nhộng. Sóng vỗ anh ta vào bờ, tỉnh dậy anh ta thấy mình đang nằm trên một bãi cát lạ lẫm, có lẽ là ở tận Phi-luật-tân hay là Tây-gia-ba gì đó, bên cạnh anh ta không xa lắm la chiếc nón kỉ niệm của cha anh ta tặng cho. Theo bản năng của con người, anh Phúc lấy cái nón che đi chỗ kín của mình và lo lắng nhìn ra xung quanh. Bỗng đâu một cô thổ dân nhảy ra, người đầy những hình xăm vằn vện kì quái nhưng nhìn kĩ thì cô ta cũng không một mảnh vải che thân. Cô ta chĩa cây lao vào anh ta và hô to :giơ tay lên, giơ tay lên. Phúc sợ quá, từ từ đưa hai tay lên nhưng lạ thay cô thổ dân tròn xoe đôi mắt nhìn chằm chằm vào anh. Cô ta rụt rè chỉ tay vào cái nón và thốt lên: " NGẠC NHIÊN CHƯA? CÁI NÓN KHÔNG RƠI!"
Tuy vậy, từ dạo ấy cho đến tận bây giờ , anh Phúc nhà ta vẫn "ở vậy"
Tuy vậy, từ dạo ấy cho đến tận bây giờ , anh Phúc nhà ta vẫn "ở vậy"