Sự tích về nước mắt
Thuở xưa con người chưa biết khóc
Chỉ biết cười hoặc méo mó miệng thôi
Gặp chuyện buồn ai cũng cười ha hả..
Rồi ông Trời phát minh ra nước miếng
Ổng bảo rằng: ai buồn chán thì hãy phun ra!!!
Từ khi lệnh trời truyền xuống trần gian
Loài người lại có thêm trào lưu mới!
Những khi buồn,họ thường phun lẫn nhau
Những bài thơ tình :muốn hay..
Thì thi sĩ phải phun thật nhiều ..nước miếng!?
Những tên buồn tình thì cố phun vào gô nước
Đem rải vào nhà cô gái mình thương
Rồi,..đến một ngày dịch bệnh truyền lan
Con người mới ngưng phun nước miếng...
Bọn họ ra sức chửi mắng ông Trời...
Ông Trời nghe tin đồn buồn quá!
Phun nước miếng vào mặt Hằng Nga
Hằng Nga do "quê" và giận cha
Nên trốn biệt qua chốn Cung Trăng
Cho đến nay,vẫn chưa dám vác mặt về nhà!...
Để lấy lại thể diện
Ông Trời lại phát minh ra ...nước tiểu
Và bảo rằng: ai buồn tình thì hãy tiểu ra!!!
Ta cho phép chúng sinh bây tiểu thoải mái
Vì khi tiểu sẽ vơi đi rất nhiều gánh nặng trong lòng!...
Nói xong ông trời liền vạch quần ra tè thử
Thấy thân mình nhẹ đi mấy ký..
Ông ta gật đầu khen là hiệu nghiệm!...
Từ khi lệnh Trời truyền xuống trần gian
Loài người phát sinh ra cái tật ..tè bậy
Có tên do buồn quá nên tè trôi luôn cả nhà ..
Để thể hiện tình yêu và nỗi buồn
Có tên trèo lên cây cao ..tè xuống
Tè muốn trốc móng,trốc cây
Mà bọn chúng vẫn chưa hả dạ ..
Đến khi trần gian ô nhiễm nặng
Con người mới thôi ngưng đi..tiểu
Rồi tin tức đến tai ông Trời
Ông trời buồn chán đến ba ngày liền
Vạch quần ra tè ..muốn ngập cả trần gian
Đại dương được sinh ra từ đó...
Để lấy lại thể diện
Ông trời lại phát minh ra một loại nước (?)
Lấy ra từ tinh túy của trời đất
Và đặt tên là : nước mắt
Vì là nước hiếm,nên ông trời ra lệnh
Ban cho mỗi người -là có giới hạn
Mỗi khi buồn con người thường hay khóc
Những giọt sầu từ trong khóe mắt tuôn ra
Xoa dịu bớt những ưu phiền trong cuộc sống...
VS rất vui vì
Nguyengiacuong đã ghé chơi và để lại những vần thơ thú vị!
